Chương 636

Suy ngẫm và vinh dự

Đăng ngày 30/08/2026

19
Vừa bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Đỗ Đại Dụng đã đi thẳng sang phòng quan sát ngay bên cạnh. Cậu vừa đẩy cửa bước vào, những tiếng vỗ tay nhiệt liệt đã đồng loạt vang lên. Vụ án này liên quan đến nhiều địa phương, gánh trên vai mấy mạng người, tính từ lúc tiếp nhận đến khi phá án, rồi khiến nghi phạm sa lưới, tổng cộng chỉ mất vỏn vẹn hơn mười ngày một chút! Thấy mọi người vỗ tay nồng nhiệt như vậy, Đỗ Đại Dụng vội vàng đứng nghiêm chào theo điều lệnh. Khổng Tam Đức trực tiếp bước tới, vỗ mạnh vào vai Đỗ Đại Dụng mấy cái. "Tốt! Thực sự rất xuất sắc!" Đỗ Đại Dụng thừa hiểu ý nghĩa của lời khen đó. Trong suốt quá trình thẩm vấn, cậu chưa bao giờ nhấn mạnh công lao của riêng trung đội mình hay cá nhân mình, mà luôn dùng danh nghĩa "phía cảnh sát chúng tôi", "lực lượng công an chúng tôi". Dù là Nhật Quang, Ôn Châu, Liên Cảng, Ích Đô hay Lang Trung, tất cả đều được cậu khéo léo gộp chung vào một khối như vậy. Một cán bộ làm công tác chính trị lão luyện như Khổng Tam Đức, sao có thể không nghe ra cái thâm ý đầy tinh tế bên trong chứ! Đỗ Đại Dụng nhận thấy trong số các cảnh sát địa phương khác có mặt tại đây, chỉ có Hứa Mân Xuyên là thực sự nhìn cậu bằng ánh mắt cảm kích chân thành. "Tổ trưởng Hứa, lúc đó một nữ cảnh sát của Thanh Lộ chúng tôi là người đầu tiên lao lên, người thứ hai chính là anh. Nếu không phải cô ấy là cảnh sát nhận dạng, có lẽ người đầu tiên áp sát nghi phạm phải là anh rồi." Đỗ Đại Dụng rất thích kết giao với những người chân thành như thế này. Có việc gì cần tôi sẽ nói, anh đồng ý giúp là một chuyện, nhưng bản thân tôi cũng không hề nhụt chí, việc gì đáng làm tôi vẫn sẽ dốc hết sức mình, tuyệt đối không để cái ân tình mà anh đã hứa phải mất mặt. Lúc này Đỗ Đại Dụng nói vậy là để đề cao hình ảnh của Hứa Mân Xuyên. Như vậy lãnh đạo phía họ tự nhiên sẽ đánh giá cao anh ta, biến anh ta thành một tấm gương điển hình tại địa phương. Còn những chuyện khác, tất cả đều hiểu ngầm với nhau mà không cần nói ra. Đợi đến khi các vị lãnh đạo tản đi hết, Hứa Mân Xuyên mới tiến lại bắt tay Đỗ Đại Dụng. "Tôi không nói nhiều nữa, tất cả đều ghi tạc trong lòng. Được làm bạn với cậu, tôi không còn gì hối tiếc!" Đỗ Đại Dụng khẽ gật đầu. Cuộc thẩm vấn lúc này vẫn đang tiếp tục vì còn rất nhiều chi tiết cần phải hỏi kỹ để bổ sung vào hồ sơ. Đỗ Đại Dụng chỉ là người dựng lên cái khung cho buổi lấy lời khai này, phần còn lại đành trông cậy vào Ninh Hòa Vĩ và Phó Thành. Cậu rời khỏi phòng quan sát, một mình quay trở về văn phòng riêng. Cảm giác trút bỏ được gánh nặng khiến Đỗ Đại Dụng thấy vô cùng nhẹ nhõm và khoan khoái. Ngày mai có thể nghỉ ngơi tử tế rồi, cậu có thể cùng Diệp Thục Thanh tận hưởng thế giới của hai người. Thế nhưng, tại sao giấy báo hồi đáp của cậu đến giờ vẫn chưa thấy đâu nhỉ? Thật ra Đỗ Đại Dụng không biết rằng, lần này số lượng người báo danh rất đông, Bộ Công an đang phải liên tục sàng lọc đợt cảnh sát đầu tiên tham gia đào tạo. Một số người có quan hệ cũng đang tìm mọi cách để tác động, dẫn đến việc thời gian bị kéo dài. Thực tế thì hồ sơ của Đỗ Đại Dụng đã được duyệt từ lâu, chỉ vì vướng mắc ở khâu đó nên giấy báo mới chậm trễ chưa gửi đi. Nhưng với người như Đỗ Đại Dụng thì chuyện đó cũng chẳng quan trọng, đi hay không cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Điều cậu quan tâm nhất lúc này là ngày mai sẽ cùng Diệp Thục Thanh đi chơi ở đâu cho thỏa thích! Trong khi đó, phòng quan sát vẫn chật kín người. Các lãnh đạo vừa đi, đám lính trẻ lập tức lấp đầy chỗ trống. Từng nhóm một đang bàn tán rôm rả, nếu là mình thì chỗ này nên thẩm vấn thế nào, chỗ kia nên dẫn dắt cảm xúc của nghi phạm ra sao, nói năng cực kỳ hào hứng. Chỉ có Ninh Hòa Vĩ đang ở trong phòng thẩm vấn mới thấu hiểu được, thái độ của Lý Tái Minh đối với anh ta và đối với sếp Đỗ nhà mình hoàn toàn khác biệt. Khi kể lại các chi tiết, gương mặt Lý Tái Minh tràn đầy vẻ kiêu ngạo, thậm chí còn có chút mỉa mai. Ninh Hòa Vĩ thẩm vấn mà trong lòng bốc hỏa, chỉ muốn lập tức đóng cho gã này năm bộ xiềng chân nặng nhất mới hả giận. Còn Phó Thành đứng ngoài phòng quan sát thì lại đang suy ngẫm về phương pháp thẩm vấn của Đỗ Đại Dụng. Tại sao lúc đầu sếp lại làm thế, giữa chừng tại sao lại đổi cách, và cuối cùng tại sao lại đứng trên lập trường của nghi phạm để thẩm vấn. Tiển Nhược Vân đứng trong phòng quan sát, đôi bàn tay đến giờ vẫn còn run rẩy. Không phải vì ghi chép quá nhiều, mà là vì cô vẫn đang trong trạng thái hưng phấn tột độ. Lần đầu tiên tham gia một vụ án lớn thế này, lại còn là người đầu tiên lao vào khống chế nghi phạm, giờ nghĩ lại cô vẫn thấy bản thân lúc đó thật khó tin, chẳng biết lấy đâu ra dũng khí lớn đến vậy. Người có chút oán trách ở đây chính là Triệu U Yến. Một cao thủ võ thuật như cô mà lại không có mặt tại hiện trường bắt giữ, để cho một nữ cảnh sát hộ tịch chân yếu tay mềm giành mất công đầu, nghĩ lại mà lòng cứ thấy bứt rứt không yên. Cô mà biết được suy nghĩ của Tiết Tư Hoán thì chắc anh ta sẽ tức đến mức muốn cốc cho cô một cái. Dù sao cô còn được vào phòng thẩm vấn làm thư ký ghi chép, còn anh ta thì sao? Giờ này vẫn đang ở Ôn Châu bận rộn thu dọn tàn cuộc! Thậm chí lúc này mà cho anh ta về, vào phòng thẩm vấn viết vài dòng biên bản rồi ký cái tên vào thôi cũng mãn nguyện lắm rồi! Chỉ có Bùi Khải là vui mừng nhất! Vừa mới đến đã phá được án lớn, bản thân còn được vào ghi chép, nghĩ thôi đã thấy sướng! Còn chuyện mấy câu hỏi trong cuộc họp mà cậu ta không trả lời được thì đã sớm bị quăng ra sau đầu từ tám đời nào rồi! Tại văn phòng hiệp cảnh cũng tràn ngập tiếng cười nói, một đám người đang vây quanh đòi Triệu Tuấn Kiệt phải khao một chấu! Phải biết rằng thời điểm này hiệp cảnh muốn vào biên chế chính thức vẫn còn cơ hội. Nếu lần này đại đội thực sự ghi công, bản thân Triệu Tuấn Kiệt nỗ lực thêm chút nữa thì hoàn toàn có cơ hội đổi đời.