Chương 1695

Một tên lui địch

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Rắc!" Mũi tên mang theo hàn quang vô tận bắn trúng cán cờ, khiến nó nứt toác rồi gãy ngang ngay tức khắc. Đại đạo đổ sụp xuống, khiến toàn quân nước Lương kinh hoàng thất sắc! Mông Thiệu há miệng định nói gì đó nhưng lại chẳng thốt nên lời. Y là võ tướng, đương nhiên hiểu rõ nhất ở khoảng cách xa như vậy, muốn bắn chuẩn xác lại còn mang theo lực đạo kinh người thế này khó đến nhường nào. Y tự nhận mình không làm được! Còn gì có thể uy hiếp lòng người hơn thế này nữa? Mới ban nãy, y còn nảy ra ý định dẫn quân ra khỏi thành... Các tướng lĩnh trên mặt thành cũng nhất thời ngẩn ngơ. Đại đạo chính là chiến kỳ, giờ đây cờ gãy, sĩ khí cũng theo đó mà tổn thương nghiêm trọng. Nếu mũi tên này bắn vào người, kết cục sẽ ra sao? Thật là đáng sợ! Một tiễn này quả thực khiến thế gian phải kinh hãi. "Bắn hay lắm!" Ngụy Dương không kìm được tiếng tán thưởng. Khoảng cách quá xa, mũi tên trong quá trình bay chịu ảnh hưởng rất lớn, độ chuẩn xác và lực đạo đều sẽ giảm mạnh, đây không phải việc người bình thường có thể làm nổi. Không đúng, e rằng chỉ có Bệ hạ mới làm được! "Đi thôi!" Quan Ninh đưa cây cung cho binh sĩ bên cạnh. "Nếu bọn chúng biết điều thì hẳn là sẽ rút quân thôi..." Hắn dẫn đầu quay ngựa, chuẩn bị đi dạo quanh vùng phụ cận. Liêu Khánh hành tỉnh này cũng sắp hoàn toàn thuộc về Đại Ninh rồi. Hắn cảm thấy thế này cũng tốt, dù sao nước Lương hiện tại cũng không dám khai chiến, cứ đe dọa uy hiếp như vậy, đợi chiếm được Liêu Khánh hành tỉnh rồi mới mưu tính nơi tiếp theo. Phải tiến hành từng bước một, vững vàng chắc chắn. Quan Ninh luôn cho rằng, cái gọi là chiếm đóng phải là sự tiếp quản toàn diện về chính trị, quân sự và dân sinh, biến vùng đất này thực sự trở thành lãnh thổ của Đại Ninh, chứ không phải kiểu nuốt chửng vội vàng, vì như thế chẳng có ý nghĩa gì cả. Những việc này đều đang được triển khai theo đúng kế hoạch. Do thiếu hụt nhân thủ, rất nhiều binh sĩ giải ngũ đã chuyển sang làm quan viên hành chính. Thực ra cũng chẳng cần làm gì nhiều, Quan Ninh lúc này giống như Khương Thái Công câu cá, kẻ nào tình nguyện thì mắc câu. Hắn đã phái người đi tuyên truyền rầm rộ: Qúy tộc nước Lương hễ tham gia nghĩa quyên là có thể trở thành Quý tộc Đại Ninh, nhận được sự bảo hộ của Đại Ninh. Đồng thời, việc làm thủ tục nhập tịch cũng đã bắt đầu, cảnh tượng vô cùng khởi sắc. Đợi những vùng đất này có chủ, liền bắt đầu cai trị, vẫn cần thêm thời gian a... Nhìn Quan Ninh dẫn quân rời đi, đám người trên mặt thành không hề có bất kỳ phản ứng nào. Bọn họ chưa từng nghĩ tới việc ra thành tác chiến, muốn giữ chân Trấn Bắc quân là chuyện không thể, giữ chân hoàng đế Đại Ninh lại càng không. "Đại tướng quân, chúng ta nên làm gì đây?" Tả phó tướng Lý Thành Lương lên tiếng hỏi. Thời hạn chỉ có một ngày, hiện tại đã gần trưa, nếu sắp xếp gấp rút thì việc rút lui ngay trong đêm là kịp. Nguyên Vũ Đế đã ban thánh chỉ, chỉ cần rút lui thì đối phương tự nhiên sẽ không truy kích, giờ chỉ xem bọn họ quyết định thế nào thôi! "Chuẩn bị rút quân đi!" Sài Thác thở dài một tiếng nói: "Đối mặt với quân Đại Ninh, chúng ta chẳng có lấy một phần thắng, cũng không có sức để đánh một trận, nên biết tự lượng sức mình!" "Không đánh mà chạy, nếu Bệ hạ trách tội xuống thì sao?" Lý Thành Lương mở lời: "Tình hình triều cục hiện nay thế nào, chúng ta đều hiểu rõ. Nếu bị điều tra, khó mà thoát khỏi trách nhiệm, nếu bị gán cho cái danh khiếp chiến thì càng không có kết cục tốt đẹp!" Mọi người khẽ giật mình. Đây chính là xu hướng hiện nay, kẻ đề nghị cầu hòa là đáng chết, trung dung cũng không được, mà khiếp chiến lại càng không. Nói tóm lại, chỉ có thể tung hô nước Lương hùng mạnh, nói nhỏ tiếng cũng không xong, bắt buộc phải thể hiện lập trường. "Bệ hạ đã nói, nếu đến lúc không thể quyết định được thì lấy việc bảo toàn binh lực làm trọng." "Đó là chuyện lúc trước rồi." "Cứ vậy đi, đánh chắc chắn là đánh không lại." Mông Thiệu nghiến răng nói: "Hoàng đế Đại Ninh vừa nói một câu mà chúng ta đã rút lui ngay, nếu rút về Ấp An hành tỉnh rồi lại gặp tình cảnh này thì phải làm sao, chẳng lẽ cứ rút mãi ư?" Sài Thác vốn đang phiền lòng, bị chất vấn như vậy liền nổi giận. "Bản tướng cho phép ngươi ra thành nghênh chiến, ngươi đi đi! Nếu có thể giết được hoàng đế Đại Ninh, ngươi chính là cứu tinh của nước Lương, công lao vạn đời không kể xiết, đi đi!" Mặt Mông Thiệu đỏ bừng, y đương nhiên không dám nhận lời... "Rút thôi!" Sài Thác trầm giọng: "Sau này, đại lục sẽ truyền tai nhau một câu: Nguyên Vũ Đế bắn một mũi tên, ép quân Lương phải lùi lại mấy ngàn dặm..." Với tư cách là Đại tướng quân của Thiên Hưng quân, lão cảm thấy vô cùng bi ai, nhưng lại chẳng có cách nào khác. Nguyên Vũ trung hưng, nước Lương mạnh mẽ năm nào đã trở thành quá khứ rồi... "Còn nữa, ý chỉ của Nguyên Vũ Đế ngày hôm nay không được để lộ ra ngoài!" Lão lại hạ lệnh phong tỏa tin tức. Nếu truyền ra, quân tâm tất loạn, cũng may chỉ có những người trên mặt thành nghe thấy. Thế nhưng trong số đó, không phải ai cũng một lòng với nước Lương, đã có kẻ dao động, lòng hướng về Đại Ninh! Nước Lương suy bại là điều ai cũng thấy rõ. Phụ nữ nước Lương gả cho binh sĩ Đại Ninh, bách tính trong dân gian mở cửa thành chào đón quân Đại Ninh, quyền quý thế gia thi nhau đầu hàng, mà đây mới chỉ là bắt đầu, không bao lâu nữa, luồng gió này sẽ quét sạch cả nước Lương! Lúc đầu còn thấy hổ thẹn, giờ đây lại thấy thật bình thường, sau này chẳng biết còn bao nhiêu kẻ như Lục Chính Uyên nữa... Cái gì gọi là đại thế, đây chính là đại thế! Thuận theo thời thế chính là thuận theo thiên mệnh. Lòng người khó đoán, đã có kẻ bắt đầu tìm đường lui cho chính mình. Xương Giang thành, cửa thành mở rộng. Thiên Hưng quân rút lui có trật tự, quân nhu lương thảo trên xe ngựa chất đầy. Vì thời gian gấp rút, những việc Chu Trinh giao phó cũng khó lòng hoàn thành, lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quản nhiều như vậy. Bọn họ rút đi, đồng nghĩa với việc toàn bộ Liêu Khánh hành tỉnh đã thuộc về Đại Ninh!