Chương 881
Tiền triều vĩnh viễn không có khả năng phục bích
Đăng ngày 30/08/2026
19
Phàn Dũng thực sự nghĩ mãi không ra, gã có vò đầu bứt tai cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Đây đáng lẽ phải là một kế hoạch thiên y vô phùng, không một kẽ hở mới đúng.
Trong quá trình thi công, đào lên một tấm bia đá khắc chữ rêu rao Nguyên Vũ Đế vô đạo. Gã biết rõ dân chúng vốn rất mê tín, họ sẽ tin sái cổ rằng đây chính là thiên tượng dự báo, là lời cảnh báo của thần linh.
Trong lịch sử, những chuyện như thế này xảy ra không ít, lần nào cũng gây ra sóng gió kinh hoàng, thậm chí làm rung chuyển cả triều đình.
Hoàng đế thường sẽ vô cùng lo lắng, vội vàng tìm quan viên Khâm Thiên Giám tới để giải mã điềm báo. Tóm lại, sức ảnh hưởng của nó phải cực kỳ khủng khiếp...
Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.
Bọn gã còn dàn dựng thêm một màn người tự bốc cháy, vì chuyện này mà gã đã phải hy sinh một mạng người.
Tên đó đã tự sát để hoàn thành kế hoạch.
Điều này càng tăng thêm màu sắc huyền bí cho sự việc, khiến mọi người hoang mang đến mức công trình này không thể tiếp tục tiến hành được nữa...
Kế hoạch đã được triển khai thuận lợi và thành công mỹ mãn.
Gã còn cố tình chọn đúng lúc Nguyên Vũ Đế tới thị sát công trường mới bắt đầu hành động để đạt được hiệu quả chấn động nhất.
Nhưng giờ gã mới nhận ra, mình đúng là khôn quá hóa dại.
Nguyên Vũ Đế chẳng hề kinh hoảng. Hắn ung dung tự tại, ngay trước mặt gã, từng bước một bóc tách lớp màn bí ẩn.
Ngay cả chuyện người tự bốc cháy quỷ dị đến thế, hắn cũng giải thích rõ mười mươi.
Hắn không hề nhìn nhận dưới góc độ tâm linh huyền học, mà hoàn toàn dùng cách thức phá án để truy tìm chân tướng.
Hắn còn lợi dụng cả đám lao công này nữa.
Không chỉ kéo mức độ ảnh hưởng của sự việc xuống thấp nhất, hắn còn dùng sức mạnh của quần chúng để đào tận gốc tróc tận rễ bọn gã ra.
"Sức mạnh quần chúng", đây là một từ ngữ mà gã ghi nhớ được khi nghe bệ hạ trò chuyện cùng Trần đại nhân.
Gã trực tiếp nhận tội.
Vị bệ hạ này quá lợi hại, hắn biết quá nhiều, lại còn cực kỳ giỏi thao túng lòng người.
Trong lòng Phàn Dũng trào dâng một cảm giác thất bại và bất lực mãnh liệt...
Gã hẳn là tên tội phạm sa lưới nhanh nhất lịch sử.
Quan Ninh nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lẽo:
"Xem ra ngươi vẫn là một con cá lọt lưới!"
Không còn nghi ngờ gì nữa, kẻ này chính là tàn dư tiền triều.
Năm đó sau khi trải qua một vụ ám sát, hắn đã tiến hành một cuộc đại thanh trừng trong Tào Vận ty.
Cá lớn thì giết sạch rồi, nhưng vẫn còn sót lại vài con tôm tép.
Phàn Dũng khi đó chỉ là một kẻ thấp kém nhất ở Tào Vận ty nên không bị chú ý tới. Sau này nhờ năng lực chuyên môn vượt trội, gã mới được đề bạt trọng dụng.
Quả nhiên là nhìn người không thể chỉ nhìn mặt.
Quan Ninh thầm nghĩ, xem ra sau này phải tăng cường cường độ trấn áp hơn nữa.
"Lão Phàn, ngươi..."
Trần Huyên trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin.
Phàn Dũng là do một tay ông ta đề bạt lên, cũng là chỗ quen biết cũ.
Ông ta không hiểu nổi, một Lão Phàn bình thường vốn chất phác thật thà, trong mắt lao công thì phong thái cực tốt, chưa bao giờ đánh đập hay cắt xén tiền nong của ai, sao bỗng chốc lại trở thành tàn dư tiền triều được?
Phàn Dũng còn cúi đầu chào Trần Huyên một cái:
"Trần đại nhân, đa tạ ngài đã đề bạt và tin tưởng."
"Tại sao ngươi lại làm vậy?"
Trần Huyên, một người vốn hiền lành cũng phải nổi giận. Ông ta nổi đầy gân xanh, lao lên túm lấy cổ áo Phàn Dũng mà quát hỏi:
"Ngươi là quan viên thủy lợi, ngươi thừa hiểu rằng hưng tu thủy lợi là việc đại sự lợi quốc lợi dân! Bệ hạ là vị minh quân nhân từ, ngài ấy đã hủy bỏ đi phu, lao công làm việc còn có tiền phụ cấp. Trước đây ngươi cũng từng đi làm thuê, ngươi có bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay không?"
"Ngươi..."
"Chính vì như thế, ta mới phải làm vậy."
Phàn Dũng nhìn Quan Ninh với ánh mắt phức tạp, rồi nói:
"Bệ hạ... hắn quá..."
Gã ngập ngừng một chút, có lẽ là không tìm được từ ngữ nào để hình dung.
"Cứ tiếp tục thế này, tiền triều vĩnh viễn không có khả năng phục bích, cho nên ta không thể trơ mắt đứng nhìn được."
Câu trả lời của gã khiến mọi người sững sờ.
Nhưng rồi họ cũng nhanh chóng hiểu ra.
Chính vì bệ hạ là một vị minh quân hiếm có, khiến lòng dân hướng về, nên gã mới phải nhảy ra gây chuyện.
Quan Ninh lạnh lùng cắt lời:
"Ngươi không xứng gọi trẫm là bệ hạ! Khai hết đồng bọn của ngươi ra đi, đừng đợi đến lúc trẫm phải dùng hình."
Phàn Dũng bình thản đáp:
"Chủ mưu chính là ta. Còn hai người nữa cũng đã bị ngài tìm ra rồi, một là Hồ Tiêu, một là Nhị Căn."
"Ta nghĩ rằng dùng càng ít người thì càng an toàn. Quá trình đúng như ngài đã nói, Hồ Tiêu tìm ra một tấm bia đá phù hợp, ta khắc bài thơ đó lên, sau đó tìm người đưa tới đây, rồi Nhị Căn tìm cơ hội chôn xuống..."
Gã thản nhiên khai nhận tất cả.
Cái gì gọi là đạo cao một thước ma cao một trượng, hôm nay gã đã được lĩnh giáo rồi.
"Ta có sự thuận tiện về chức vụ, nên mọi chuyện không hề phức tạp."
Quan Ninh hỏi:
"Ngươi chưa từng nghĩ mình sẽ bị bại lộ sao? Ngươi là đại cai phu, kiểu gì cũng không tránh khỏi liên đới."
Phàn Dũng trầm giọng nói:
"Ta có nghĩ tới, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế. Theo lẽ thường, khi xảy ra chuyện như vậy, tất cả mọi người sẽ kinh hoàng, hiện trường hỗn loạn, công trường đình trệ, và một vị hoàng đế như ngài cũng nên như vậy mới phải. Nhưng không ngờ..."
"Ngươi là một nhân tài."
Quan Ninh thở dài:
"Tiếc là không dùng vào đường chính đạo."
Hắn nói thật lòng. Chuyện này nếu rơi vào tay người khác thì chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy, và mục đích của gã cũng đã đạt được rồi.
Quan Ninh phất tay:
"Dẫn xuống đi. Còn nữa, cái tiền triều mà ngươi hằng bảo vệ đó, vĩnh viễn không có khả năng phục bích đâu, chết tâm đi."
Hiện trường chìm vào im lặng. Quá trình thẩm vấn diễn ra ngay trước thanh thiên bạch nhật, tất cả lao công đều chứng kiến toàn bộ.
Nhiều người không khỏi cảm thán xót xa.
Ai mà ngờ được vị đại cai phu đối xử tốt với họ như vậy lại chính là kẻ chủ mưu đứng sau màn.
Quan Ninh lớn tiếng nói:
"Nhìn người không thể nhìn mặt. Chuyện ngày hôm nay chắc hẳn đã giúp các ngươi hiểu rõ, luôn có những kẻ muốn các ngươi phải chết, muốn đập tan bát cơm của các ngươi!"
Lại nhắc tới ba chữ "bát cơm". Cảm xúc của đám đông lập tức thay đổi.
"Ta đã sớm thấy tên đó không phải hạng tốt lành gì rồi, hóa ra lại dám bôi nhọ thanh danh của bệ hạ, còn muốn đập bát cơm của chúng ta!"
"Thật là đáng hận!"
"Hắn còn hại chết Vương Thất và Triệu Ngũ nữa."
Lao công chửi bới ầm ĩ.
Quan Ninh tiếp tục hô lớn:
"Những chuyện như thế này sau này vẫn có thể xảy ra, nên các ngươi phải nâng cao cảnh giác. Nếu phát hiện kẻ nào khả nghi, hãy báo cáo ngay lập tức. Nếu tin tức có ích, các ngươi sẽ được trọng thưởng. Đây là để giữ lấy bát cơm của chính các ngươi!"
Hai chữ "bát cơm" đã ăn sâu vào lòng người. Họ đều nặng nề gật đầu.
Quan Ninh nhìn phản ứng của mọi người, biết rằng từ nay về sau nơi này sẽ được yên ổn. Kẻ nào có ý đồ bất chính sẽ bị hàng trăm đôi mắt canh chừng, đây chính là sức mạnh của quần chúng.
Hắn ra lệnh:
"Tiếp tục thi công đi."
"Khai công!"
"Làm việc thôi!"
"Làm việc nào!"
Lao công hò hét nhau bắt đầu làm việc trở lại, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nỗi sợ hãi bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết. Khi đã biết rõ chân tướng, chẳng còn gì đáng sợ nữa...
Trần Huyên quỳ sụp xuống:
"Bệ hạ, thần..."
"Là thần nhìn người không rõ, dùng sai người, xin ngài trách phạt."
Quan Ninh thản nhiên nói:
"Đứng lên đi. Chuyện này không liên quan đến ngươi, đừng suy nghĩ nhiều, trẫm vẫn sẽ tiếp tục tin tưởng và trọng dụng ngươi."
"Tạ bệ hạ."
Trần Huyên cảm động khôn xiết. Ông ta lo nhất là bệ hạ sẽ vì chuyện này mà sinh lòng nghi kỵ mình.
"Thần nhất định sẽ nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, không từ nan."
"Nhiệm vụ của ngươi là làm tốt công trình này. Sắp tới sẽ trưng tập thêm nhiều người nữa, phải đẩy nhanh tiến độ lên."
"Rõ!"
Trần Huyên thầm nhủ, nhất định không được phụ sự trọng thác của bệ hạ để báo đáp ơn tri ngộ này.
Cùng lúc đó, ở phía không xa, có một đôi mắt đang lén lút quan sát.
"Vị bệ hạ này thật lợi hại."
Hắn chính là mật thám của nước Lương. Thật khéo làm sao, hắn lại nằm đúng trong đội công nhân này và chứng kiến toàn bộ sự việc.
Thế này thì làm sao mà thám thính được tình báo về loại vũ khí bí ẩn kia đây?
Hắn cảm thấy hơi nản lòng. Đã hơn một tháng rồi mà hắn chẳng dò hỏi được tin tức gì có giá trị.
Lúc này, hắn hướng tầm mắt về phía Trần Huyên.
Vị Tào Vận sứ đại nhân kia chắc hẳn phải biết rõ chứ nhỉ?