Chương 1122

Tu sĩ hoàn mỹ!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Dưới ánh mắt lo âu của Diệp Thanh Bích, Hứa Sơn sải bước ra khỏi khoang thuyền, Kỳ Lăng Sương cũng theo sát phía sau. Bên ngoài khoang thuyền, mây trắng lững lờ trôi, một mảnh an tĩnh thái bình. Thế nhưng Ngạo Cẩm lại đang đầy mặt ưu tư nhìn chằm chằm về phía xa, ngay cả khi Hứa Sơn đi tới, nàng cũng không nói lời nào. Hứa Sơn quan sát xung quanh, cuối cùng ở mạn thuyền phát hiện một lỗ thủng to bằng nắm tay. Có kẻ tấn công phi chu, hơn nữa đã bắn xuyên qua thân thuyền. Hứa Sơn tiến lên kiểm tra vết rách, cảm nhận được khí tức còn sót lại, trong lòng khẽ chấn động. Cùng một loại khí tức với kẻ đã đả thương hắn lần trước... "Tình hình thế nào rồi?" Hứa Sơn đứng dậy, che chắn Kỳ Lăng Sương ra sau lưng mình. Đồng tử của Ngạo Cẩm run rẩy. "Ngạo Tinh Liệt.... Là Ngạo Tinh Liệt đã phát hiện ra chúng ta. Cú đánh vừa rồi chính là lời cảnh cáo của hắn, cũng chỉ có hắn mới có thể đánh xa được đến thế!" "Hắn giết người không hề dứt khoát, thường thích làm bộ làm tịch nói đạo lý dài dòng... Sau đó mới hạ độc thủ." Hứa Sơn cau mày thật chặt, thần thức mở ra toàn bộ, không ngừng dò xét tình hình bốn phương tám hướng. Ngạo Cẩm lại lên tiếng: "Ngươi không tìm thấy hắn đâu, thần thức của hắn mạnh mẽ đến mức không giống một tu sĩ Hóa Thần. Hắn có thể nhìn thấy ngươi, nhưng ngươi không thể nhìn thấy hắn." "Ta và lão tộc trưởng tiền nhiệm từng giao chiến với hắn một lần, tình cảnh lúc đó rất giống hiện tại, nếu không nhờ lão tộc trưởng giúp ta cầm chân hắn, ta khi đó đã chết rồi." "Lúc ngươi kể cho ta về tình hình của các ngươi, có nói rằng ngươi đã âm thầm liên lạc với người của chủ mạch làm nội gián. Ngạo Tinh Liệt đột nhiên đến đây... Có phải nội gián đã bại lộ rồi không? Nơi ngươi định đưa ta đến liệu có bị lộ không?" "Nội gián có khả năng đã bại lộ, nhưng nơi ta đưa ngươi tới thì không, bí mật đó hắn không thể biết được." Ngạo Cẩm quay đầu, căng thẳng nhìn Hứa Sơn: "Chuẩn bị ứng chiến đi! Con phi chu này chạy không thoát khỏi hắn đâu." Hứa Sơn bình tĩnh phân tích: "Đừng vội, phải để lại đường lui. Đây là đường dẫn tới cứ điểm bí mật của ngươi, phía dưới có để lại điểm ẩn nấp hay tuyến đường bí mật nào không? Tình hình lúc này rồi, đừng giấu ta nữa." Ngạo Cẩm nhìn Hứa Sơn với ánh mắt phức tạp, do dự một lát rồi mới nói: "Có, ở hướng khác có một đường hầm bí mật dưới lòng đất, đã được bố trí thủ đoạn che giấu thần thức, nhưng cách đây còn một đoạn xa." "Lập tức qua đó, phải nhanh lên." Ngạo Cẩm lập tức điều khiển phi chu chuyển hướng. Hứa Sơn quay sang Kỳ Lăng Sương, đưa tay đoạt lấy Lục Tâm Kiếm, dặn dò: "Kiếm để ta cầm trước, muội phụ trách canh giữ bên ngoài khoang thuyền. Nếu thật sự đánh không lại, hãy đưa sư tỷ của muội chạy trốn, ta sẽ ở lại cầm chân bọn chúng." "Vâng." Hứa Sơn đứng sóng vai cùng Ngạo Cẩm ở đầu thuyền, dùng Thần Phong Vạn Tượng làm thuẫn. Một lúc sau, trong phạm vi thần thức dò xét cuối cùng cũng xuất hiện một chiếc phi chu đang lao tới với tốc độ cao, nhưng không thể tra ra số lượng người trên đó. Ngạo Cẩm nói: "Thu lại cái khiên của ngươi đi, ở khoảng cách này hắn không ra tay, chắc là muốn đợi đến gần mới động thủ." "Rõ ràng đã có năng lực giết người, vậy mà còn muốn tới tận mặt, đúng là ngạo mạn thật đấy." Hứa Sơn cười lạnh. "Kẻ vô địch tại Thiên Mạch giới, nếu không ngạo mạn thì đã không phải là hắn." "Đến đúng lúc lắm, nói không chừng có thể trực tiếp làm thịt hắn ở đây, về sau sẽ dễ dàng hơn nhiều..." "Ngươi tuyệt đối đừng khinh địch, đừng dùng tiêu chuẩn của tu sĩ thông thường để đánh giá hắn." "Ta biết rồi, còn bao lâu nữa mới tới tuyến đường ẩn nấp?" "Cần thêm một khoảng thời gian nữa... Nhưng ta sợ, chúng ta đi phi chu dưới mí mắt Ngạo Tinh Liệt thì căn bản không chạy thoát được." "Cứ tiếp tục bay, chưa tới địa điểm tuyệt đối không được dừng. Đợi đến phía trên tuyến đường ẩn nấp, nếu đánh không lại Ngạo Tinh Liệt, ta tự có cách giúp chúng ta thoát thân." "Được rồi, chỉ đành tin tưởng ngươi thôi..." ..... Phía xa, một chiếc phi chu khổng lồ mang theo khí thế không gì cản nổi bắn tới. Toàn thân phi chu màu vàng kim, hoa lệ vô cùng, tựa như một vầng thái dương vàng rực trên bầu trời. Đầu thuyền không thấy bóng người, thần thức quét qua cũng không phát hiện ra ai. Hứa Sơn nghiêm trận chờ đợi, không dám lơ là nửa phần. Sự lớn mạnh của Ngạo Tinh Liệt hắn đã tự mình trải nghiệm, cộng thêm lời miêu tả của Ngạo Cẩm. Kẻ này tuyệt đối có năng lực dễ dàng giết chết hắn trong nháy mắt. Nhưng may mắn là không phải toàn tin xấu. Tên này thích nói nhảm.... Chỉ cần có thể tiếp cận trong phạm vi hai mươi bốn mét, hắn có thể lấy mạng đối phương! Lần trước vội vàng đối chiến với Huyết Sát nên chuẩn bị không đủ. Hiện giờ lượng Súng Kiếm dự trữ của hắn đủ để lấp đầy bụng một con cá voi! Lại qua một lúc, chiếc phi chu vàng kim cuối cùng cũng hiện ra rõ mồn một, mọi chi tiết đều phơi bày trước mắt Hứa Sơn. Cách nhau ngàn mét, phi chu vàng kim không tiến thêm nữa, chỉ giữ thế bám sát không rời. Cơ hàm Ngạo Cẩm đã cắn chặt, ánh mắt không dám rời khỏi đầu thuyền lấy một phân. Cuối cùng... Dưới cái nhìn của hai người Hứa Sơn, một bóng dáng cao ráo hiện ra. Ngạo Cẩm căng thẳng đến mức không thể thốt nên lời, còn biểu cảm mong đợi của Hứa Sơn thì dần dần đông cứng lại... Một nam nhân dung mạo tuấn mỹ, thế gian không ai bì kịp, chậm rãi bước lên đầu thuyền. Gương mặt tĩnh lặng không có nụ cười, cũng chẳng thấy nỗi buồn, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được nội tâm đối phương dường như đang khẽ mỉm cười. Hắn mang theo nụ cười kín đáo ấy, xuất hiện một cách bình thản và vững chãi. Hứa Sơn nuốt nước miếng, chăm chú nhìn kỹ đầu, vai, đôi chân... và cả đôi bàn tay đang buông thõng của đối phương. Mỗi động tác, mỗi khớp xương của người tới dường như đều biết hô hấp, biết nói chuyện... Toàn thân tỏa ra khí tức thánh khiết, tràn ngập thần tính! Thấp thoáng như đang tỏa ra ánh hào quang. Hoàn mỹ không tì vết! Mọi thứ đều hoàn mỹ không tì vết! Giống như một vị chân Phật đang đi lại giữa nhân gian. Nếu phàm nhân nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thành tâm quỳ lạy. "Đây là Ngạo Tinh Liệt sao?" Hứa Sơn kinh ngạc quay đầu nhìn Ngạo Cẩm, "Ngươi mới là phản diện thì có?" "Đừng để lớp ngụy trang của hắn lừa gạt... Đừng bị hắn lừa... Khát máu hung tàn mới là bản mặt thật của hắn!" Giọng của Ngạo Cẩm như bị ai đó bóp nghẹt, nếu không nhìn thấy tận mắt, cảm giác như nàng sắp khóc đến nơi. Hứa Sơn một lần nữa bị chấn động mạnh mẽ. Ngạo Cẩm là tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, Ngạo Tinh Liệt cũng là Hóa Thần đỉnh phong. Cùng cảnh giới mà có thể dọa đối phương sợ đến mức này, thật sự khó có thể tưởng tượng nổi. Thấy phản ứng này của Ngạo Cẩm, hắn càng không dám chậm trễ nửa phần, cơ bắp toàn thân căng cứng đến cực hạn. Hai đầu thuyền xa xa đối diện nhau, Ngạo Tinh Liệt cuối cùng cũng mở miệng: "Ngạo Cẩm, chúng ta lại gặp nhau rồi. Lần trước chúng ta..." Ngạo Tinh Liệt nói chuyện ôn hòa trôi chảy, rõ ràng mạch lạc. Trong ngữ điệu tràn ngập sự tĩnh lặng tường hòa ưu mỹ, hơn nữa ánh mắt còn mang theo vẻ an nhiên và thiện ý. Ngay cả giọng nói cũng hoàn mỹ như vậy... Hứa Sơn thầm kinh hãi, thậm chí có chút tự ti mặc cảm. "Ngạo Cẩm, theo ta về đi... Hãy đưa tộc nhân của ngươi tới đây, ta có thể mở lượng khoan hồng, việc tương tàn giữa những người cùng tộc Thiên Mạch có thể chấm dứt rồi." "Bớt giả nhân giả nghĩa đi!" Trên trán Ngạo Cẩm nổi đầy gân xanh, "Ngạo Tinh Liệt, số người ta giết còn chưa bằng một phần vạn của ngươi đâu nhỉ? Đưa những tộc nhân đó về, ai trong số họ có thể sống sót?" Ngạo Tinh Liệt khẽ lắc đầu, ánh mắt chuyển sang Hứa Sơn, đang định nói chuyện thì lại nhìn thấy Kỳ Lăng Sương ở phía sau hắn. Ánh mắt bình thản tường hòa thoáng gợn sóng. Vượt qua vai Hứa Sơn, hắn ôn tồn hỏi Kỳ Lăng Sương: "Muội... tên là gì?" "Nàng tên là Sơn Kê, chữ Kê trong từ gà ấy." Hứa Sơn đưa tay ra, hoàn toàn che chắn Kỳ Lăng Sương ở phía sau. Lời vừa thốt ra, trong lòng hắn trào dâng một nỗi hối hận to lớn. Đứng trước một người như Ngạo Tinh Liệt, hắn cảm thấy bản thân mình thật sự rất thiếu văn hóa....