Chương 277
Ngửa bài luôn!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Hứa Sơn gật đầu, trầm giọng nói:
"Không được nữa rồi, ta đã có ước hẹn trước với các tông môn khác, người ta cũng đã phái phi chu đến đón các ngươi gia nhập tông môn."
"Nhưng các ngươi cứ yên tâm, tông môn mà ta sắp gửi gắm các ngươi lần này chính là Đoạn Long bảo ở Thiết Cốt vực danh tiếng lẫy lừng."
"Bàn về thực lực, nơi đó vượt xa thôn Lý Gia ta!"
Vẻ mặt Mộ Hành Thu cứng đờ.
Đoạn Long bảo thì y thật sự đã từng nghe qua, quả thực có chút danh tiếng. Nghe đồn đó là thế lực mới nổi của Thiết Cốt vực, môn phong bạo liệt, tu luyện cực kỳ khắc nghiệt.
Thế nhưng đó dù sao cũng là Thiết Cốt vực, địa bàn của đám thể tu, y vốn là người từ tông môn kiếm tu đến, thì luyện thể cái nỗi gì chứ?
Không ổn rồi, Viện trưởng nói năng chém đinh chặt sắt như vậy, xem ra thôn Lý Gia chắc chắn không giữ bọn họ lại nữa. Nhưng Đoạn Long bảo kia cũng tuyệt đối không thể đi!
Mộ Hành Thu cắn răng ngẩng đầu lên:
"Viện trưởng, ơn dưỡng dục của học viện đã quá nặng nề, đệ tử sao có thể làm phiền tông môn phải tìm lối thoát cho mình nữa? Đoạn Long bảo này, đệ tử không đi cũng được! Đệ tử hoàn toàn có thể tự tìm đường đi cho mình!"
"Đúng vậy Viện trưởng! Ta cũng thế, ta cũng có thể tự tìm lối thoát."
"Viện trưởng, vốn dĩ ta là kiếm tu. Con đường luyện thể chưa chắc đã phù hợp với ta..."
Đám đông bắt đầu ồn ào náo loạn, ai nấy đều tìm đủ mọi lý do để bày tỏ ý định không muốn đi, trong lòng đã nảy sinh ý muốn quay trở về tông môn cũ của mình.
Hứa Sơn hít sâu một hơi, lên tiếng:
"Mọi người đừng ồn ào nữa. Con đường tu luyện vốn là trăm sông đổ về một biển, cái gọi là một pháp thông vạn pháp thông, học cái gì thì đến cuối cùng cũng đều như nhau cả thôi."
"Đoạn Long bảo là tông môn trỗi dậy trong vòng ba trăm năm nay tại Thiết Cốt vực, đủ thấy khả năng bồi dưỡng đệ tử của họ vượt xa các tông môn khác, Bảo chủ lại còn có tu vi Hóa Thần cảnh! Đoạn Long bảo tiền đồ vô lượng, các ngươi đi theo cũng sẽ được thơm lây, không còn tông môn nào phù hợp với các ngươi hơn nơi đó đâu."
"Hơn nữa, học viện chúng ta đã thông qua Thái Cổ Các làm bảo chứng để đạt thành hợp tác với Đoạn Long bảo. Nếu có một người không đi, học viện sẽ phải bồi thường cho đối phương 20.000 khối linh thạch trung phẩm... Học viện không có đủ tài lực để bồi thường cho họ, nếu học viện đền không nổi... khoản bồi thường này sẽ đổ lên đầu các ngươi."
Cái gì cơ!
Thái Cổ Các làm bảo chứng, đã hợp tác rồi sao?
Hóa ra tông môn cũ không về được, mà ta vừa mới tốt nghiệp đã gánh trên lưng khoản nợ 20.000 khối linh thạch?
Hai mươi con người như bị sét đánh ngang tai, sắc mặt Mộ Hành Thu trắng bệch, hồn vía chẳng biết đã bay tận phương nào.
Hứa Sơn vẫn mặc kệ tất cả, tiếp tục lải nhải:
"Tóm lại, chuyện này ta đã bàn định xong với họ rồi. Học viện đã vạch ra kế hoạch cuộc đời tốt nhất cho các ngươi. Trần Bảo chủ đã hứa với ta, đối đãi với các ngươi như đệ tử nhà mình, không hề phân biệt đối xử!"
"Và dù các ngươi đã rời đi, nhưng vẫn mãi là đệ tử của thôn Lý Gia ta! Bút Thú Các vẫn luôn mở cửa đón chào các ngươi. Định kỳ chúng ta sẽ mời các ngươi quay về tông môn tham quan, đương nhiên lúc nào rảnh các ngươi cũng có thể về thăm nhà."
Hứa Sơn lấy ra hai mươi tấm ngọc bài, lần lượt phát xuống.
"Tấm ngọc bài này là ta tìm người chế tác riêng, chính là chứng nhận đệ tử của thôn Lý Gia chúng ta. Trên đó có khắc tên tuổi, lớp học và các thông tin khác của các ngươi. Dựa vào ngọc bài này có thể ra vào tông môn không chút trở ngại, hơn nữa xuất trình ngọc bài khi mua đan dược tại Bảo Đan tông còn được hưởng mức giá ưu đãi dành cho đệ tử học viện."
Mộ Hành Thu thất thần cầm lấy ngọc giản, mặt trước quả nhiên viết thông tin tên họ, lớp học và khóa học.
Lật sang mặt sau, phía trên khắc một hàng chữ nhỏ mạ vàng.
[Khi ngươi gặp nguy hiểm ở bên ngoài, đừng bỏ cuộc! Hãy nhớ rằng, sau lưng ngươi luôn có Học viện Tu tiên Nghề nghiệp thôn Lý Gia!]
"Nội dung phía sau các ngươi cũng thấy rồi đó. Sau này vạn nhất tông môn của các ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hoặc các ngươi thoát ly tông môn, chỉ cần không làm chuyện trái với luân thường đạo lý, học viện chúng ta mãi mãi là nơi che chở cuối cùng của các ngươi!"
Nói đến đây, Hứa Sơn khẽ thở dài:
"Những gì ta muốn nói với mọi người chỉ có bấy nhiêu thôi. Học viện đã làm tất cả những gì có thể làm cho các ngươi rồi. Ta cũng rất đau lòng, rất không nỡ, nhưng... đây đều là sự sắp đặt của số phận. Giải tán đi, lát nữa ta sẽ về nghỉ ngơi ở ngôi làng cũ bên ngoài học viện, ai có vấn đề gì có thể tìm ta nói chuyện riêng."
Nói xong, Hứa Sơn đứng dậy rời đi.
Để lại một căn phòng đầy những đệ tử đang ngơ ngác.
Mộ Hành Thu mân mê tấm ngọc bài trong tay, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Tông môn đối xử với y không tệ, có thể nói những gì cho được đều đã cho y hết rồi. Thật sự là dốc hết tâm can!
Thế nhưng sự quan tâm này thật sự khiến người ta quá đỗi bất ngờ, không cách nào tiếp nhận nổi.
Y phải nói thế nào đây? Chẳng lẽ khai thật với Viện trưởng mình là đệ tử tông môn khác? Thế thì chẳng hóa ra kẻ phản bội sao.
Y có thể lén lút rời đi, nhưng thực sự không thể mở miệng nói với Viện trưởng, cũng không gánh nổi những hậu quả khó lường.
Huống hồ hơn một năm qua ở thôn Lý Gia, được hưởng đãi ngộ tốt như vậy, lòng người dù làm bằng đá cũng phải ấm lên rồi.
Giờ chỉ còn một cách... cầu cứu trưởng lão! Nhờ trưởng lão nói giúp cho y một câu.
Thọ Diệp trưởng lão cùng xuất thân từ một tông môn với y, đưa y ra ngoài chắc chắn không thành vấn đề!
Hạ quyết tâm, Mộ Hành Thu cũng đứng dậy ra khỏi cửa.
...
Thôn Lý Gia mở rộng, nhưng khu làng cũ vẫn được giữ lại.
Hứa Sơn vẫn ở trong căn nhà gỗ phía sau tòa lầu nhỏ ban đầu.
Vốn dĩ hắn định xây nhà mới, nhưng vì Trương Bưu thích sân vườn nhà gỗ của mình nên hắn cũng giữ lại luôn.
Nơi này cũng coi như u tĩnh, hiếm khi có người làm phiền, khá phù hợp để hắn tu luyện.
Lúc không tu luyện, hắn thường cùng Trương Bưu tán gẫu, bàn chuyện trên trời dưới đất.
Tiện thể dạy gã chút chữ nghĩa, giảng giải vài kiến thức thường thức trong giới tu chân.
Mà lúc này, bên ngoài mảnh trời đất yên bình tường hòa ấy.
Mười mấy vị trưởng lão đang đằng đằng sát khí lơ lửng trên không trung.
Nhìn căn nhà gỗ nhỏ bên dưới, các vị trưởng lão đều ngẩn người.
Đã hỏi thăm trong thôn rồi, đây chính là chỗ ở của Hứa Sơn, nhưng chỗ này cũng quá rách nát rồi đi.
Đừng nói là so với mấy căn biệt thự nhỏ của họ, ngay cả so với khu ký túc xá của đệ tử cũng thấy có chút nghèo nàn.
Hứa Sơn bình thường toàn ở đây sao?
"Chúng ta có tìm nhầm chỗ không? Dân làng thôn Lý Gia ở còn tốt hơn chỗ này mà."
"Dân làng đều nói là ở đây, sao nhầm được? Xuống xem thử đi."
Thọ Diệp dẫn đầu, mười mấy vị trưởng lão lần lượt hạ xuống.
Đi tới trước căn nhà gỗ, Thọ Diệp gõ cửa nói:
"Cho hỏi Viện trưởng có ở đây không?"
Cánh cửa gỗ mở ra, bóng dáng Hứa Sơn hiện ra.
Trong mắt mọi người lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn thật sự ở đây, Viện trưởng vậy mà lại ở nơi tồi tàn thế này!
Ánh mắt Hứa Sơn quét qua đám trưởng lão, mỉm cười nói:
"Các vị sao lại tìm tới chỗ ở của ta thế này? Chẳng lẽ có chuyện gì sao?"
Sắc mặt Thọ Diệp sa sầm:
"Chuyện gì đã xảy ra với đám đệ tử Đại Chuyên, Tông chủ chẳng lẽ không biết sao, còn định giả ngây giả ngô à?"
Hứa Sơn ngẩn người một lát, rồi chợt hiểu ra:
"Ồ... ta hiểu rồi. Vốn định lát nữa mới nói với mọi người, nhưng đã đến cả rồi thì cứ ở đây bàn bạc đi."
"Ta sẽ nói chuyện với Thọ trưởng lão trước, phiền các vị chờ một lát."
Hứa Sơn mời Thọ Diệp vào trong, khoảnh khắc đóng cửa lại, linh lực trong cơ thể vận chuyển, phong tỏa mọi sự dòm ngó từ bên ngoài.
Thọ Diệp ngồi trước bàn, mặt đen như nhọ nồi nói:
"Chẳng lẽ Viện trưởng còn định nói với ta những lời không thể để người khác nghe thấy sao? Cho họ nghe cũng chẳng sao, dù sao mọi người đến đây cũng vì cùng một chuyện."
"Riêng tư một chút vẫn tốt hơn, Thọ trưởng lão mời nói." Hứa Sơn bình tĩnh đáp.
Thọ Diệp gõ gõ xuống bàn, vẻ mặt lộ rõ sự giận dữ:
"Viện trưởng đem đệ tử mà mình khổ công bồi dưỡng tặng cho tông môn khác, đây là ý gì? Chẳng lẽ định tự đào tận gốc rễ của tông môn mình sao? Ta chưa từng nghe qua chuyện nào vô lý đến thế."
Hứa Sơn ngồi đối diện y, khẽ cười một tiếng:
"Thọ trưởng lão, chúng ta ngửa bài luôn đi. Ngươi từ tông môn nào tới, và ngươi đang định ra mặt cho tên đệ tử nào đây?"
"??!"