Chương 444

Đi tìm Phong Vân thôi!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Nhiệm vụ chính tuyến chính thức bắt đầu! Chung Tâm Vĩ chấn động cả người, lẩm bẩm tự nói: "Kim lân khởi thị trì trung vật, nhất ngộ phong vân tiện hóa long... Hệ thống, lời này giải thích thế nào?" "Ý nói nếu ký chủ gặp được Phong Vân, liền có thể hóa thành rồng bay chín tầng trời, thiên hạ đều nằm trong tầm tay, trở thành bậc chí tôn mạnh nhất." "Thiên hạ... mạnh nhất sao? Ta đã có hệ thống rồi mà vẫn chưa đủ để xưng bá, còn phải đi tìm Phong Vân nữa à?" Chung Tâm Vĩ cau mày hỏi lại. "Hệ thống tuy huyền diệu vô cùng, nhưng cũng chỉ đóng vai trò dẫn dắt và hỗ trợ. Vận mệnh của một người đương nhiên phải dựa vào sự nỗ lực của bản thân, nhưng cũng cần cân nhắc đến tiến trình của lịch sử. Phong Vân chính là phương thức duy nhất để nâng cao khí vận của nhân vật chính." "Phải, phải! Ngươi nói rất có lý. Vậy làm sao để ngự trị Phong Vân?" Chung Tâm Vĩ truy hỏi. "Không biết." Giọng nói lạnh băng của Trương Bưu truyền tới. "Đến hệ thống như ngươi cũng không biết, vậy ta làm sao tìm được?" "Phong vốn vô hình vô tướng, không lúc nào tĩnh lặng; Vân cũng biến hóa khôn lường, phiêu miểu bất định. Dẫu hệ thống có khôi phục trạng thái hoàn mỹ, dốc hết thiên cơ cũng khó lòng tính toán được sự xoay vần của Phong Vân. Mọi chuyện chỉ có thể dựa vào cơ duyên xảo hợp, hoặc do ký chủ tự mình lĩnh ngộ." "Phong Vân... Phong Vân, rốt cuộc Phong Vân là thứ gì, tìm ở đâu được đây." Chung Tâm Vĩ ngẩn ngơ thất thần. Đúng lúc này, từ sâu trong quặng động chợt vang lên tiếng cãi vã kịch liệt. Sắc mặt Chung Tâm Vĩ sa sầm xuống, gã sải bước đi thẳng vào bên trong. Chẳng mấy chốc, gã đã xuất hiện phía sau lưng ba người Hứa Sơn. Lúc này, nhóm Hứa Sơn đang quây thành một vòng, tay cầm mấy lá bài giấy, vừa đánh vừa hò hét om sòm. Ba cây cuốc chim vẫn vứt lăn lóc ở vị trí cũ từ lần trước gã thấy, tấc nào cũng chẳng hề dịch chuyển. Chung Tâm Vĩ nổi trận lôi đình: "Tốt lắm! Ba đứa các ngươi lại dám chơi bời... Được, xem ra không chết một đứa thì ba thằng tạp chủng các ngươi không biết điều rồi!" Chát! Ngọn roi dài xé gió lao tới, quất thẳng lên người Hứa Sơn. Cú ra đòn này gã đã dồn hết toàn lực, rõ ràng là muốn quất chết Hứa Sơn mới thôi. Ba kẻ này cảnh giới không thấp, thể hình cũng vượt xa đám nô lệ bình thường. Quản trưởng lão khá coi trọng bọn chúng, còn đặc biệt hỏi gã về tiến độ làm việc. Không ngờ, ba tên khốn kiếp này đến giờ vẫn chưa đào ra nổi một viên Uẩn Không Thạch nào, mà còn tâm trí tụ tập chơi bời ở đây! Chắc chắn đều do tên cầm đầu này xúi giục. Tâm trạng đang tốt bỗng chốc tan biến, Chung Tâm Vĩ cầm roi tập trung quất tới tấp vào người Hứa Sơn. Hứa Sơn vẫn như mọi khi, giả vờ lăn lộn trên mặt đất, gào khóc thảm thiết rồi lớn tiếng chửi bới. Giằng co được vài phút, Hứa Sơn vận chuyển Huyết Tiễn Thuật trong người, phụt một tiếng, phun một búng máu tươi thẳng vào mặt Chung Tâm Vĩ. Búng máu nóng hổi vừa nhanh vừa gấp, trúng ngay chính diện. Khuôn mặt đầy vết máu khiến cơn giận của gã như bị đổ thêm dầu vào lửa! Chung Tâm Vĩ trông như ác quỷ, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, gã giơ cao ngọn roi dài! "Đừng đánh sư huynh ta nữa, có giỏi thì nhắm vào ta đây này!" Lục Hương Quân nghiến răng hạ quyết tâm, đột ngột lao tới che chắn cho Hứa Sơn. Cú roi chí mạng quất thẳng lên lưng gã. Khác với Hứa Sơn, gã thật sự bị khắc nô ấn, sát thương nhận vào là thật hoàn toàn. Lục Hương Quân đau đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, khóe miệng rỉ máu. Hứa Sơn thấy vậy liền búng nhẹ ngón tay, khiến máu tươi bắn thẳng lên mặt Chung Tâm Vĩ. Chung Tâm Vĩ nghiến răng nghiến lợi: "Tốt, tốt lắm, còn dám diễn trò huynh đệ tình thâm trước mặt lão tử đúng không, ta để các ngươi..." "Đinh!!! Phát hiện máu Kỳ Lân, máu Long Quy! Nhiệm vụ nhánh bắt đầu, mời ký chủ nâng cao độ hảo cảm của Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong lên năm mươi. Phần thưởng nhiệm vụ: pháp khí Địa giai ngũ phẩm — Hỏa Lân Kiếm!" Cái gì! Ngọn roi định quất xuống khựng lại giữa không trung, Chung Tâm Vĩ không thể tin nổi nhìn vào Hứa Sơn và Lục Hương Quân. Máu Kỳ Lân, máu Long Quy... Địa giai ngũ phẩm, Hỏa Lân Kiếm! Đó là Địa giai ngũ phẩm đấy... loại pháp khí mà gã có thể chạm tới sao? Cổ họng Chung Tâm Vĩ nghẹn lại, cả người hóa đá như tượng điêu khắc. Sau vài giây im lặng, gã rùng mình một cái, xoay người đi thẳng ra ngoài quặng đạo. Đi tới một góc tối khuất lấp, Chung Tâm Vĩ bản năng nhìn quanh quất, rồi bịt miệng thì thầm: "Hệ thống, hệ thống, những lời ngươi vừa nói là thật sao?" "Hệ thống sao có thể nói dối. Hoàn thành nhiệm vụ nhánh, nâng độ hảo cảm của Bộ Kinh Vân và Nhiếp Phong lên năm mươi sẽ được nhận thưởng Hỏa Lân Kiếm Địa giai ngũ phẩm." "Địa giai ngũ phẩm... Hỏa Lân Kiếm!" Đôi mắt Chung Tâm Vĩ sáng rực, gã nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi hỏi tiếp, "Máu Long Quy và Kỳ Lân là gì, hai người đó có điểm gì đặc biệt?" "Huyết mạch và khí vận của hai người này đều cộng hưởng với ký chủ. Huyết mạch của họ có thể sửa chữa huyết mạch Bàn Cổ... khí vận chưa rõ." Huyết mạch, sửa chữa huyết mạch Bàn Cổ! Bản khiếm khuyết đã mạnh như vậy rồi, nếu hoàn chỉnh thì chẳng phải sẽ lên trời luôn sao! Chung Tâm Vĩ nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt dại ra. Máu của hai kẻ đó có thể sửa chữa huyết mạch của gã, lại còn có cả khí vận nữa. Nhưng khí vận thì liên quan gì đến gã, đối với gã thì Nhiếp Phong và Bộ Kinh Vân chỉ là hai tên nô lệ xa lạ mà thôi... Chung Tâm Vĩ vừa nghĩ tới đó, trong đầu bỗng vang lên một tiếng "oàng", như bị gậy đập trúng đầu. Nhiếp Phong... Bộ Kinh Vân... Phong Vân?! Nhất ngộ Phong Vân tiện hóa long, hai người này chính là Phong Vân mà ta cần ngự trị sao?! Tên của họ một người có chữ Phong, một người có chữ Vân, lại có liên kết huyết mạch, thêm cả nhiệm vụ hệ thống giao... mọi thứ khớp lại với nhau, khả năng cực cao là đúng! Phong Vân hóa ra chẳng ở đâu xa, mà ngay trước mắt gã? "Hệ thống, hai người này có phải chính là Phong Vân mà ta đang tìm không?" Hơi thở Chung Tâm Vĩ trở nên dồn dập. "Không biết, khí vận vô thường, sự ràng buộc giữa ký chủ và hai người họ quá mỏng, độ hảo cảm quá thấp, tạm thời chưa thể xác định." "Vậy độ hảo cảm của hai người đó đối với ta hiện giờ là bao nhiêu?" "Độ hảo cảm đều bằng không. Chỉ số hận thù của Bộ Kinh Vân là 79, của Nhiếp Phong là 68." "Tại sao lại lòi ra cái chỉ số hận thù này!" Chung Tâm Vĩ hoảng hốt, "Sao lúc trước ngươi không nói?" "Trước đó thời gian kiểm tra không đủ. Độ hảo cảm của hai người đối với ký chủ đã phá vỡ mức đáy. Một khi chỉ số hận thù đạt đến một trăm, họ sẽ trở thành tử thù, không chết không thôi. Mời ký chủ tiếp tục nỗ lực nâng cao hảo cảm để sớm hoàn thành nhiệm vụ nhận Hỏa Lân Kiếm." Chỉ số hận thù cao thế sao? Hai tên khốn kiếp này lấy quyền gì mà hận gã, có tư cách gì mà hận gã chứ? Chung Tâm Vĩ nghiến răng, sắc mặt đen như nhọ nồi. Nếu hai kẻ này thật sự là Phong Vân thì gay go rồi... Hỏa Lân Kiếm gã nhất định phải có được. Nếu tiếp tục ép buộc bọn họ đào quặng, chắc chắn hận thù sẽ tăng lên. Nhưng Quản trưởng lão lại rất coi trọng ba người này, nếu họ không đào quặng, một thời gian không có kết quả, gã chắc chắn sẽ bị truy cứu trách nhiệm, thậm chí không còn cơ hội tiếp xúc với họ nữa. Vậy thì chỉ còn một cách, đi các khu mỏ khác kiếm ít Uẩn Không Thạch về bù vào lỗ hổng bên này. Thế nhưng, dù có làm vậy cũng khó mà lấp đầy được khoảng trống lớn như thế... Chung Tâm Vĩ ủ rũ chau mày, cuối cùng thở dài một tiếng. Thôi bỏ đi, để mai tính tiếp... Dù thế nào gã cũng phải lấy được pháp khí Địa giai ngũ phẩm! Đây tuyệt đối là thứ có thể thay đổi cả cuộc đời gã. "Hệ thống, ngươi có thể giám sát bọn họ liên tục không?" "Việc suy diễn khí vận và giám sát mục tiêu tiêu tốn rất nhiều năng lượng, sức mạnh hệ thống không đủ, mời ký chủ ngày mai tiếp tục điểm danh, hoặc lưu lại nơi này lâu dài..." "Hệ thống! Hệ thống?!" Chung Tâm Vĩ khẽ gọi liên tục nhưng không có hồi đáp. Gã đứng chôn chân tại chỗ suy nghĩ một hồi, rồi đành bất lực quay người rời đi. Đành vậy, ngày mai lại tới, nhân tiện về nghĩ cách hóa giải hận thù của hai người Phong Vân kia. Nhiệm vụ nhánh này, gã nhất định phải hoàn thành cho bằng được!