Chương 1385
Hoa Vân Phi
Đăng ngày 30/08/2026
19
Cực Bắc Hoàng nhìn chằm chằm Linh Diệu tôn giả với vẻ mặt không cảm xúc!
Lão đột nhiên cảm thấy hơi hối hận vì đã hợp tác với Linh Tộc, lần này đúng là "thả mồi bắt bóng", lợi bất cập hại!
"Linh Diệu tôn giả, tâm thái của ông đã loạn rồi! Nếu không tìm thấy Đông Thần Chủ, đợi đến khi Tuyệt Thiên Thánh Tôn tới đây, ông có biết hậu quả sẽ thế nào không?"
Cực Bắc Hoàng trầm giọng nói.
"Thì đã sao?"
Linh Diệu tôn giả cười khẩy, tiếp tục buông lời:
"Hiện giờ tôi chỉ muốn làm thịt cái tên Phong Lâm kia thôi. Không giết được hắn, tâm thái của tôi mới thật sự sụp đổ!"
"Ông quá coi thường Tuyệt Thiên Thánh Tôn rồi!"
Giọng của Cực Bắc Hoàng trở nên sắc lẹm, lão không thể kìm nén ngọn lửa giận trong lòng nữa, gầm lên:
"Năm đó, bốn đại thần sơn đều là Tiên nô. Sau khi Đông Thần sơn phản bội, lẽ ra nơi đó đã phải cùng dòng dõi Thanh Vân bị tiêu diệt hoàn toàn rồi. Nhưng tại sao đến tận bây giờ, Đông Thần sơn vẫn đứng vững không đổ?"
"Chính là vì có Tuyệt Thiên Thánh Tôn! Năm đó ông ta đã chẳng kém Nhân Hoàng là bao, giờ đây tệ nhất cũng đã đạt tới cấp bậc của Nhân Hoàng rồi. Một khi ông ta tới, biết ba bên chúng ta muốn giết con trai mình, tất cả chúng ta đều phải chết!"
"Rồi sao nữa?"
Linh Diệu tôn giả vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, tiếp lời:
"Có phải ông đang hiểu lầm gì về Linh Tộc chúng tôi không? Ông quên mất một người ở trong Thiên Không chi thành này rồi sao?"
Cực Bắc Hoàng nghe vậy thì sững người, sau đó hạ thấp giọng hỏi:
"Ý ông là vị ở phủ thành chủ kia?"
"Nhưng không phải vị đó vốn không muốn nhúng tay vào chuyện này sao?"
"Dù ông ấy có không muốn đến mức nào thì vẫn là người của Linh Tộc! Hiện giờ chuyện đã ầm ĩ thế này, Linh Tộc chết nhiều người như vậy, ông ấy làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Linh Diệu tôn giả nói xong liền quay người bỏ đi. Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, lão dừng lại một chút, lạnh lùng nói:
"Giờ tôi sẽ đến phủ thành chủ, các ông hãy dốc toàn lực tìm kiếm tung tích của Phong Lâm cho tôi!"
"Nếu không tìm thấy hắn, đừng trách tôi trở mặt không nhận người quen! Đều tại các ông nên mới gây ra bao nhiêu chuyện rắc rối thế này!"
"Ngươi..."
Tây Thần Chủ nghe vậy thì ánh mắt đanh lại, định lên tiếng tranh cãi nhưng Linh Diệu tôn giả đã rời đi mất rồi!
Lúc này, trong phòng chìm vào tĩnh lặng. Sắc mặt của Cực Bắc Hoàng và Tây Thần Chủ đều vô cùng khó coi.
Linh Tộc tuy mạnh mẽ nhưng xét cho cùng vẫn không bằng ba đại thần sơn của bọn họ. Vậy mà giờ đây, Linh Diệu tôn giả lại dám mở miệng đe dọa?
"Cực Bắc Hoàng, hơi thở này tôi nuốt không trôi!"
"Hổ không gầm, thiên hạ lại tưởng chúng ta là mèo bệnh chắc!"
Tây Thần Chủ lạnh giọng tuyên bố.
"Đừng nói nữa, tìm Phong Lâm trước đi!"
Cực Bắc Hoàng phẩy tay, khiến người ta không tài nào đoán được lão đang nghĩ gì.
Tây Thần Chủ lại lạnh lùng đáp trả:
"Phong Lâm phải tìm, nhưng Linh Tộc cũng cần được dạy bảo lại một chút!"
"Tôi sẽ thỉnh tổ khí ra!"
...
Tại khu vực trung tâm của Thiên Không chi thành, có một tòa phủ đệ khổng lồ tọa lạc!
Phủ đệ nguy nga tráng lệ, những công trình kiến trúc cổ kính cao lớn nối dài không biết bao nhiêu vạn mét, tựa như được ghép lại từ vô số cung điện hoàng gia ở nhân gian, trang nghiêm và bề thế.
Đây chính là phủ thành chủ của Thiên Không chi thành, một địa danh tối cao, thống lĩnh Huyền Giáp quân và quản lý mọi phương diện của tòa thành này.
Lúc này, trong một đại sảnh của phủ thành chủ.
Một người đàn ông trung niên đang ngồi ở vị trí cao nhất, thong thả nghe thuộc hạ báo cáo về những sự kiện vừa xảy ra.
Ông ta có thân hình vạm vỡ như hổ, ánh mắt sắc bén như luồng điện lạnh, toát ra khí thế áp bức đầy mạnh mẽ!
Ông ta không phải ai khác, chính là tổng quản sự của phủ thành chủ — Tôn Bá Thiên!
Trong những năm tháng thành chủ ẩn mình, Tôn Bá Thiên chính là người thực quyền nắm giữ Thiên Không chi thành!
"Cùng lúc đắc tội với cả Bắc Thần sơn, Tây Thần sơn và Linh Tộc, cái tên Phong Lâm này cũng thú vị đấy chứ!"
Tôn Bá Thiên tỏ vẻ hứng thú nói.
"Thiên đại nhân, lão thành chủ nhà ta dù sao cũng xuất thân từ Linh Tộc, chuyện này chúng ta có nên quản một chút không?"
Một gã đàn ông vạm vỡ mặc giáp trụ màu tử kim lên tiếng với giọng ồm ồm. Gã chính là thống lĩnh của Huyền Giáp quân — An Dương Trạch!
Tôn Bá Thiên không đáp lời, dường như đang suy tính điều gì đó. Bàn tay phải của ông ta khẽ gõ lên mặt bàn, tạo ra những tiếng "cộc cộc" vang vọng trong cung điện rộng lớn.
Đúng lúc này.
"Rầm!"
Tiếng bước chân vang lên từ ngoài cửa.
Linh Diệu tôn giả dẫn theo vài người, phớt lờ sự ngăn cản của hộ vệ mà xông thẳng vào trong!
Lão đảo mắt lạnh lùng khắp cung điện, cuối cùng dừng lại trên người Tôn Bá Thiên.
"Chẳng phải Linh Diệu tôn giả đây sao? Sao hôm nay lại có nhã hứng ghé thăm chỗ tôi thế này?"
Tôn Bá Thiên mỉm cười hỏi.
"Bớt nói nhảm đi, chuyện xảy ra trong thành gần đây, chẳng lẽ ông không biết?"
Linh Diệu tôn giả hừ lạnh một tiếng, nói tiếp:
"Tôi muốn gặp thành chủ!"
"Thành chủ đang bế tử quan, sẽ không tiếp ông đâu."
Tôn Bá Thiên lắc đầu từ chối.
"Lại là câu này! Hiện giờ Linh Tộc đã bị người ta cưỡi đầu cưỡi cổ rồi, vậy mà ông ấy vẫn còn bế quan? Bảo ông ấy ra đây... nếu không, hôm nay tôi sẽ đại náo phủ thành chủ này!"
Linh Diệu tôn giả giận dữ quát.
Vừa dứt lời, gã thống lĩnh Huyền Giáp quân đứng bên cạnh lập tức hừ lạnh:
"Linh Diệu tôn giả, đây là phủ thành chủ, không phải nơi để ông làm càn. Tốt nhất ông nên giữ thái độ tôn trọng một chút!"
"Tôn trọng cái con mẹ ngươi! Con trai ta chết rồi, ngươi bảo ta phải tôn trọng sao? Ngươi tính là cái thứ gì?"
Sắc mặt Linh Diệu tôn giả đột nhiên lạnh ngắt, lão vung tay tát thẳng về phía thống lĩnh Huyền Giáp quân!
An Dương Trạch khẽ nheo mắt, bắt chéo hai tay chắn trước ngực!
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên!
Giữa luồng kình lực hỗn loạn, thống lĩnh Huyền Giáp quân bị chấn lui liên tiếp mấy bước!
Dù vậy, cảnh tượng này vẫn khiến người ta kinh ngạc. Cần biết rằng Linh Diệu tôn giả là cường giả không hề thua kém Cực Bắc Hoàng! An Dương Trạch có thể đỡ được đòn tấn công của lão đã đủ chứng minh thực lực vô cùng mạnh mẽ.
"Ông có ý gì?"
Sát khí trên người thống lĩnh Huyền Giáp quân bốc lên ngùn ngụt.
"Chẳng có ý gì cả! Phủ thành chủ vốn là một chi nhánh của Linh Tộc chúng ta, dù là ngươi hay Tôn Bá Thiên thì cũng chỉ được coi là nô bộc mà thôi! Ở đây chưa đến lượt hai người các ngươi chỉ tay năm ngón!"
Linh Diệu tôn giả thật sự đã nổi điên rồi! Nếu là bình thường, lão tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy.
"Tôi nhắc lại lần nữa, tôi muốn gặp thành chủ!"
Linh Diệu tôn giả hét lớn.
Lúc này, thống lĩnh Huyền Giáp quân siết chặt nắm đấm, hận không thể lao lên đại chiến một trận với Linh Diệu tôn giả. Nụ cười trên mặt Tôn Bá Thiên cũng dần tan biến. Ông ta nhìn Linh Diệu tôn giả với ánh mắt sâu thẳm, đang định lên tiếng.
Không ngờ lúc này, một giọng nói ấm áp như nắng xuân vang lên, phá tan bầu không khí băng giá hiện tại:
"Linh Diệu tiền bối, sư phụ tôi quả thực đang bế quan. Nếu ông có chuyện gì khẩn cấp, cứ trực tiếp nói với tôi là được!"
Mọi ánh mắt trong cung điện lập tức đổ dồn về phía cửa.
Ở đó, một thanh niên đang chậm rãi bước tới!
Người thanh niên có dung mạo nho nhã, tuấn tú, khí chất thanh cao thoát tục. Anh mặc một bộ bạch y trắng như tuyết, quanh thân không vướng chút bụi trần, được bao phủ bởi một lớp tiên khí nhàn nhạt, trông giống như một vị tiên nhân hạ phàm!
"Thiếu chủ!"
"Thiếu chủ!"
Tôn Bá Thiên và thống lĩnh Huyền Giáp quân thấy thanh niên áo trắng xuất hiện liền lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ.
Linh Diệu tôn giả thì chăm chú quan sát người thanh niên này. Lão biết kẻ trước mắt chính là nhân vật trong truyền thuyết đã tham ngộ được tiên đạo bản nguyên!
Anh là đệ tử thân truyền được thành chủ mang về từ Cửu Thiên Thập Địa. Từ một phàm nhân bình thường, sau khi dung hợp tiên huyết và tham ngộ tiên đạo, anh đã một bước trở thành thiên tài yêu nghiệt lừng lẫy nhất!
Tuy nhiên, dù đứng trong hàng ngũ lãnh đạo cao nhất của Linh Tộc, đây cũng là lần đầu tiên lão được gặp người này.
"Cậu là Hoa Vân Phi?"
Linh Diệu tôn giả trầm giọng hỏi.