Chương 162
Gia Cát Mặc Trần
Đăng ngày 30/08/2026
19
Những lời bàn tán của đám người Lâm Phi Hải tự nhiên đều lọt vào tai Lâm Phong.
Tuy nhiên, anh chẳng hề để tâm!
Chỉ là một võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng chín, nếu dám mò đến thì cứ tiện tay một tát vỗ chết là xong, biết đâu lúc đó còn thu hoạch được chút chiến lợi phẩm.
Đúng lúc này, Lưu Năng tiến lại gần, mắt rưng rưng lệ, vẻ mặt đầy cảm kích lên tiếng:
"Lâm thiếu, cảm... cảm ơn anh!"
"Không cần khách sáo!"
Lâm Phong lắc đầu.
Lưu Năng này kỳ thực bản tính không tệ, đáng tiếc là quá thành thật. Mà kẻ thành thật trong cái xã hội này, định sẵn là phải chịu thiệt thòi.
Lưu Năng lấy từ trong ngực ra một cái túi vải đen, nói:
"Lâm thiếu, tôi biết anh đang thu thập Linh Bạo Đạn, nhưng tôi không có thứ đó, chỉ có mấy viên linh thạch này thôi!"
"Linh thạch sao?"
Lâm Phong nhận lấy túi vải đen liếc nhìn, bên trong quả nhiên có mười hai viên linh thạch.
Nếu là thứ khác, anh nhất định sẽ không lấy, nhưng linh thạch thì lại khác.
Lâm Phong thu linh thạch vào túi càn khôn, suy nghĩ một chút rồi nói:
"Tôi là người rất sòng phẳng, sẽ không để cậu chịu thiệt. Cậu xem trong đám người ở đây, kẻ nào từng đắc tội cậu, tôi có thể giúp cậu giải quyết hắn!"
Lâm Phong nói câu này không hề che giấu, lập tức khiến đám võ giả xung quanh nghe thấy rõ mồn một.
Mọi người đều giật mình, vội vàng cúi đầu xuống, sợ bị Lưu Năng chú ý tới mình.
"Lâm thiếu, không cần đâu! Họ và tôi đều không có thù oán gì."
Lưu Năng gượng cười một tiếng.
"Vậy thì thật đáng tiếc!"
Lâm Phong tiếc nuối lắc đầu, lại nói tiếp:
"Đã như vậy, cậu cứ gia nhập đội của tôi đi. Từ giờ trở đi, không ai dám bắt nạt cậu nữa."
"Đa tạ Lâm thiếu."
Lưu Năng gật đầu.
Lúc này gã cũng không thể ở cùng đội với Ngưu Bôn được nữa, Lâm thiếu có thể thu nhận gã thì đương nhiên là điều tốt nhất.
...
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Tại bãi đất trống lại liên tiếp có thêm vài đội ngũ nhỏ đi tới, cơ bản đều do các cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng bảy dẫn đầu.
Những người mới đến sau khi nghe kể về những chuyện vừa xảy ra, ai nấy đều nhìn Lâm Phong với ánh mắt nghi hoặc, cảm thấy thật khó tin.
Một hậu bối trẻ tuổi như vậy mà lại mạnh đến thế sao?
Ngay lúc này, ở phía trước, có một thanh niên áo đen đang thong dong bước tới.
Nhìn thấy thanh niên áo đen này, đông đảo võ giả trong bãi đều đứng bật dậy, đồng loạt tiến lên đón, cung kính chào hỏi:
"Gia Cát tiền bối!"
Ngay cả Nam Cung Thần Thoại cũng tiến lên một bước, chủ động cười nói:
"Gia Cát huynh, đã lâu không gặp!"
...
Chứng kiến cảnh này, trong mắt Lâm Phong thoáng qua một tia kinh ngạc.
Thanh niên áo đen này là ai?
Vừa xuất hiện đã khiến bao nhiêu võ giả ở đây phải cung kính hết mực, hơn nữa sự kính trọng này là phát tự tận đáy lòng, chứ không phải kiểu giả tạo khách sáo.
"Lâm thiếu, người này tên là Gia Cát Mặc Trần. Anh đừng nhìn hắn trẻ tuổi, thực tế hắn đã hơn một trăm tuổi rồi! Tu vi võ đạo lại càng thâm bất khả trắc, nghe nói đã nửa chân bước vào Tông Sư cảnh!"
Lưu Năng ở bên cạnh thấp giọng giới thiệu.
Lâm Phong nghe vậy liền dùng thần thức quét qua thanh niên áo đen, nhưng lại phát hiện xương cốt của đối phương rõ ràng chỉ mới ngoài hai mươi tuổi!
"Cậu chắc chắn hắn đã hơn một trăm tuổi chứ?"
Lâm Phong nhíu mày.
"Chắc chắn ạ, chuyện này không phải bí mật gì, rất nhiều người đều biết. Hơn nữa Gia Cát Mặc Trần phẩm hạnh cao thượng, chưa bao giờ cậy tu vi cao mà ỷ lớn hiếp nhỏ, cho nên mọi người đều rất kính trọng hắn!"
Lưu Năng đáp.
Lâm Phong nghe xong thì rơi vào trầm tư.
Muốn giữ cho dung mạo trẻ trung thì có quá nhiều cách, ví dụ như uống Trú Nhan Đan, hoặc tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định. Nhưng dù là cách nào, tuổi xương cũng không thể không thay đổi.
Gia Cát Mặc Trần đã hơn một trăm tuổi, tại sao xương cốt lại chỉ mới hai mươi?
Trên người kẻ này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?
"Đúng rồi... Tôi nghe Lâm Phi Hải nói, tin tức về mỏ linh thạch ở núi Phổ Đà lần này cũng là do Gia Cát Mặc Trần truyền ra!"
Lưu Năng đột nhiên nói nhỏ.
"Ồ? Mỏ linh thạch là thứ tốt như vậy, hắn không một mình độc chiếm mà lại truyền ra ngoài sao?"
Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ khác lạ.
"Cái này thì tôi cũng không rõ."
Lưu Năng lắc đầu.
...
Trong lúc hai người trò chuyện, Gia Cát Mặc Trần ở cách đó không xa cũng đang hàn huyên với đám võ giả.
Hắn có gương mặt tuấn tú, khí chất nho nhã, nụ cười trên môi ấm áp hòa ái, khiến người ta có cảm giác như gió xuân thổi qua mặt. Một người như vậy thật sự rất khó để khiến người khác nảy sinh ác cảm.
"Đúng rồi, tôi thấy mọi người đã đến đông đủ, duy chỉ thiếu người của nhà họ Vương, là có chuyện gì vậy?"
Gia Cát Mặc Trần đột nhiên hỏi.
Mọi người nghe vậy không hề do dự, trực tiếp đem chuyện vừa rồi kể ra.
Gia Cát Mặc Trần liền dời tầm mắt sang phía Lâm Phong.
"Lâm Phong, cậu thấy Gia Cát tiền bối mà còn không mau lại đây chào hỏi?"
"Phải đấy, thật chẳng hiểu lễ nghi chút nào!"
Có lẽ vì sự hiện diện của Gia Cát Mặc Trần mà đám võ giả không còn quá kiêng dè Lâm Phong nữa, thi nhau hùa vào bắt Lâm Phong phải qua chào hỏi, muốn dập tắt khí thế kiêu ngạo của anh.
Lâm Phi Hải không biết nghĩ tới điều gì, cũng lớn tiếng nói:
"Lâm Phong, gặp tiền bối không chào, đó là tư cách của cậu sao? Cậu cứ như vậy thì sau này khó mà thành đại sự được!"
"Lâm Phi Hải, có phải tôi chưa đánh ông nên ông thấy ngứa da không?"
Lâm Phong thản nhiên lên tiếng.
"Lâm Phong, Gia Cát tiền bối ở đây, cậu đừng có mà làm càn!"
Lâm Phi Hải khinh bỉ nói.
"Ồn ào!"
Lâm Phong vung tay một tát thẳng về phía Lâm Phi Hải.
Lâm Phi Hải hoàn toàn không kịp phản ứng, cả người bay vèo ra xa mười mấy mét.
"Gia Cát tiền bối, xin hãy làm chủ cho tôi!"
Lâm Phi Hải chật vật bò dậy, lau vết máu nơi khóe miệng, vẻ mặt đầy bi phẫn nói.
Gia Cát Mặc Trần sao có thể không nhìn ra chút tâm tư nhỏ mọn kia của Lâm Phi Hải?
Hắn nhàn nhạt nói:
"Lâm gia chủ à! Không phải tôi không làm chủ cho ông, mà là lời nói của ông đúng là có chút xúc phạm người khác rồi!"
"Tôi..."
Sắc mặt Lâm Phi Hải tối sầm lại.
Lão cố ý lên tiếng châm chọc để dẫn dụ Lâm Phong ra tay với mình, chỉ cần Lâm Phong ra tay, không nghi ngờ gì là đã làm mất mặt Gia Cát Mặc Trần.
Nào ngờ lời lẽ của mình quá nặng nề, thành ra phản tác dụng, trái lại còn khiến Gia Cát Mặc Trần nảy sinh bất mãn.
"Thật xin lỗi, vừa rồi là do tôi lỡ lời!"
Lâm Phi Hải lập tức lên tiếng nhận lỗi.
"Thế mới đúng chứ! Mọi người nên hòa khí với nhau, đừng có hở ra là đánh đánh giết giết!"
Gia Cát Mặc Trần vỗ vai Lâm Phi Hải, sau đó chủ động đi tới trước mặt Lâm Phong, mỉm cười nói:
"Lâm thiếu phải không? Đây chắc là lần đầu chúng ta gặp mặt, xin được chỉ giáo nhiều hơn!"
"Chỉ giáo thì không dám."
Lâm Phong đáp lại.
"Khà khà... Lâm thiếu tuổi còn trẻ mà đã có tu vi thế này, quả thực là thiên kiêu số một mà tôi từng thấy trong suốt một trăm năm qua đấy!"
Gia Cát Mặc Trần không tiếc lời khen ngợi.
Lâm Phong không đáp lời.
Gia Cát Mặc Trần này có chút cổ quái, khi chưa biết rõ lai lịch, anh cũng lười nhảm nhí với đối phương.
Gia Cát Mặc Trần thấy Lâm Phong không mặn mà chuyện trò với mình thì cũng không nói thêm nữa, mà quay sang bảo với mọi người:
"Mọi người có biết tại sao tôi lại tập hợp các vị ở đây không?"
"Chẳng phải vì mỏ linh thạch sao?"
Đám đông đồng thanh đáp.
"Phải! Chính là vì mỏ linh thạch!"
Gia Cát Mặc Trần gật đầu, sau đó nghiêm giọng:
"Nhưng mỏ linh thạch này không dễ lấy được đâu! Bởi vì ở sâu trong mỏ có một con yêu thú cực mạnh canh giữ, nếu chúng ta muốn lấy linh thạch, bắt buộc phải đánh bại con yêu thú đó!"
"Đây cũng chính là mục đích tôi tập hợp mọi người lại!"
Yêu thú?
Mọi người khẽ nheo mắt, bắt đầu xôn xao bàn tán.
Yêu thú là sinh vật cực kỳ hiếm gặp, chúng hấp thụ linh khí trời đất và tinh hoa nhật nguyệt, một khi xuất hiện đều là những tồn tại vô cùng đáng sợ. Nếu không cẩn thận, tất cả bọn họ đều có thể phải bỏ mạng tại đây.
Trong mắt Lâm Phong lại lóe lên một tia tinh quang.
Lại còn có cả yêu thú?
Chẳng phải điều này có nghĩa là anh lại sắp có thêm nội đan sao?
Thế này thì hời quá rồi!
Độ Linh Thảo, nội đan, mỏ linh thạch, cơ duyên cứ thế kéo đến liên tiếp!