Chương 20
Vương đổng bí ẩn
Đăng ngày 30/08/2026
19
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi mới lên tiếng:
"Hóa ra là Vân đổng, nhà đầu tư của dự án xây dựng phân hiệu Đại học Kim Lăng. Sao thế, anh có việc gì à?"
"Hai chữ Vân đổng tôi thật không dám nhận, ngài cứ gọi tôi là tiểu Vân là được rồi! Chuyện là thế này..."
Vân Cảnh Sơ lộ rõ vẻ kích động, vội vàng kể lại chi tiết những chuyện mình vừa gặp phải. Anh ta hy vọng đối phương có thể phái người tới giúp mình giải quyết rắc rối này. Tất nhiên, trong những lời cung kính đó, anh ta cũng khéo léo đề cập rằng sẽ gửi một khoản thù lao xứng đáng.
Về vị Vương đổng này, anh ta đã từng đặc biệt tìm hiểu qua, chỉ cần sẵn lòng chi tiền thì mọi chuyện đều dễ thương lượng!
Quả nhiên!
Đầu dây bên kia lập tức đáp lại:
"Xuyên Tương Các phải không? Tôi cũng vừa hay đang ở gần đó, giờ sẽ qua ngay, dự kiến hai mươi phút nữa tới nơi."
Dứt lời, cuộc gọi liền bị ngắt!
Vân Cảnh Sơ cầm điện thoại, chìm đắm trong niềm vui sướng tột độ, mãi mà chưa hoàn hồn lại được. Vương đổng thế mà lại đích thân tới đây! Vương đổng sắp đích thân tới đây rồi! Câu nói này cứ lảng vảng trong đầu Vân Cảnh Sơ không thôi. Cả người anh ta run lên bần bật vì quá đỗi phấn khích.
Theo dự tính của anh ta, Vương đổng cùng lắm chỉ phái vài tên đàn em tới là cùng! Vạn lần không ngờ tới, chính bản tôn lại sắp giáng lâm! Phải biết rằng, với thân phận và địa vị của Vương đổng, trong cả thành phố Kim Lăng này có mấy ai đủ sức khiến ông ta phải đích thân ra mặt?
Ha ha ha...
Vân Cảnh Sơ tôi đúng là người được trời chọn, vận khí lại tốt đến thế, vừa vặn gặp đúng lúc Vương đổng ở ngay gần đây!
Vân Cảnh Sơ cười thầm trong lòng. Anh ta quét sạch vẻ uể oải lúc nãy, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, đầy vẻ ngạo mạn và khinh miệt nhìn về phía Lâm Phong.
Đúng lúc này, Vương Thiên Cao vẻ mặt nghiêm nghị hỏi:
"Vân đổng, vị Vương đổng mà anh vừa nhắc tới, chẳng lẽ là...?"
"Chính xác! Chính là Vương đổng của Tập đoàn Xây dựng Thanh Long!"
Vân Cảnh Sơ thản nhiên đáp.
Nghe thấy câu này, mọi người có mặt đều khẽ nheo mắt lại, ánh mắt nhìn Vân Cảnh Sơ rõ ràng đã thay đổi hẳn! Họ hoàn toàn không ngờ mạng lưới quan hệ của Vân Cảnh Sơ đã đạt tới mức độ này, ngay cả nhân vật cộm cán trong thành phố Kim Lăng cũng có thể kết giao được!
Ngay cả Triệu Song Nhi cũng khó mà giữ được bình tĩnh. Tập đoàn Xây dựng Thanh Long có giá trị thị trường hơn trăm tỷ, là doanh nghiệp đầu tàu trong ngành xây dựng tại thành phố Kim Lăng! Chủ tịch tập đoàn Vương Xung, theo lời đồn còn là bang chủ của Thanh Long bang, một trong ba bang phái lớn nhất Kim Lăng!
Dẫu biết hiện nay là xã hội pháp trị, những chuyện bang phái không còn được đưa ra ngoài ánh sáng, nhưng chỉ những người tiếp xúc với tầng lớp này mới biết bang phái vẫn tồn tại, chẳng qua là ẩn mình đi mà thôi. Bang phái kiểm soát gần như mọi phương diện của xã hội. Thậm chí, một số bang phái lớn còn móc nối với các danh gia vọng tộc để quản lý trật tự xã hội!
Tập đoàn Thiên Cảnh của Vân Cảnh Sơ tuy đã niêm yết trên sàn chứng khoán, nhưng so với loại doanh nghiệp đầu đàn này thì vẫn còn kém xa lắm. Triệu Song Nhi thực sự không ngờ Vân Cảnh Sơ lại có thể kết giao được với nhân vật tầm cỡ như Vương Xung!
"Thật ra tôi quen biết được Vương đổng cũng là nhờ phúc của trường cũ! Mọi người chắc đều biết người thầu công trình xây dựng phân hiệu Kim Lăng lần này là ai chứ?"
Vân Cảnh Sơ liếc nhìn Lâm Phong, cố ý nói chậm lại.
"Chuyện này chúng tôi đương nhiên biết, công tác đấu thầu là do tôi phụ trách, đơn vị trúng thầu là Công ty TNHH Xây dựng Công trình Thiên Hồng!"
Một lãnh đạo nhà trường lập tức đáp lời.
"Ha ha... đúng vậy! Nhưng thực tế, người nắm quyền kiểm soát thực sự của công ty Thiên Hồng chính là Vương đổng của tập đoàn Thanh Long!"
Vân Cảnh Sơ không nhịn được mà cười lớn, nói tiếp:
"Lúc trước các vị liên hệ bảo tôi đầu tư xây dựng khu học xá, tôi đã đặc biệt tới công trường xem qua một chút. Kết quả là nhìn thấy Vương đổng ở ngay trong công trường! Lúc đó tôi còn tưởng mình nhìn nhầm, hạng người như Vương đổng sao có thể đến công trường chứ? Tôi liền lấy điện thoại ra tra ảnh trên mạng, kết quả đúng thật là Vương đổng! Thế nên tôi lập tức xông tới tranh thủ kết giao, còn xin được số điện thoại của ông ấy."
Nghe xong những lời này, mọi người vừa kinh ngạc lại vừa có chút ngưỡng mộ! Đời người mà, chuyện cơ duyên này đúng là khó nói trước! Có người không chỉ gặp được mà còn kịp thời nắm bắt lấy, còn có người cả đời cũng chẳng gặp nổi, hoặc dù có gặp cũng chỉ để nó trôi qua uổng phí.
"Vân đổng có được thành tựu như ngày hôm nay quả nhiên là có lý do cả! Khâm phục, khâm phục..."
Giọng điệu của Vương Thiên Cao rõ ràng đã thêm phần cung kính. Trước đó tuy ông ta đối xử rất tốt với Vân Cảnh Sơ, nhưng cũng chỉ là giao thiệp bình thường. Nhưng giờ thấy anh ta bắt được mối quan hệ với Vương đổng của tập đoàn Thanh Long, ý nghĩa đã hoàn toàn khác biệt.
"Vân đổng đúng là rồng trong loài người!"
"Vân đổng, sau này nhất định phải quan tâm nhiều hơn đến những lão già như chúng tôi nhé!"
Những người khác cũng lần lượt cười nói phụ họa. Nói nhẹ nhàng thì là kết giao, nói khó nghe thì chẳng khác nào đang nịnh bợ. Triệu Song Nhi cũng nhìn Vân Cảnh Sơ với vẻ mặt sùng bái, sự dịu dàng trong mắt như muốn nhấn chìm anh ta vào trong đó.
"Mọi người cứ yên tâm! Uống nước nhớ nguồn, các vị đều là ân sư của tôi! Vân Cảnh Sơ tôi có quên ai cũng không bao giờ quên các vị!"
Vân Cảnh Sơ phong độ ngời ngời lên tiếng. Mọi người nghe vậy thì nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ! Đúng là tuổi trẻ tài cao, Vân Cảnh Sơ quả thực là một nhân vật ưu tú! Năng lực mạnh, khiêm tốn, không kiêu ngạo không nóng nảy, đây chính là những tố chất cần thiết của người làm nên đại sự!
Chứng kiến cảnh này, Lý Tiểu Khả không khỏi lo lắng. Cô đương nhiên đã nghe danh tập đoàn Xây dựng Thanh Long, đó là một doanh nghiệp cực kỳ mạnh! Hơn nữa ai cũng biết, những doanh nghiệp làm công trình kiểu này ít nhiều đều có thế lực "ngầm" rất đáng gờm.
"Đại thúc, hay là chúng ta đi thôi, tập đoàn Thanh Long này thực sự không dễ chọc đâu."
Lý Tiểu Khả hạ thấp giọng nói. Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi bảo:
"Cô và Tiểu Dao đi trước đi, lát nữa tôi tự về."
Anh sợ lát nữa cảnh tượng quá máu me sẽ làm hai cô gái sợ hãi, vả lại hai người ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì.
"Đại thúc, anh đừng có hành động theo cảm tính! Tôi xin anh đấy..."
Trên mặt Lý Tiểu Khả đã lộ rõ vẻ cầu xin. Cô lại nhìn sang Lâm Vân Dao, muốn Tiểu Dao cũng khuyên nhủ anh trai mình. Nhưng không ngờ Lâm Vân Dao lại trực tiếp kéo cô đi ra ngoài.
"Tiểu Dao, cậu làm gì thế?"
"Không sao đâu, tớ tin anh trai..."
Lâm Vân Dao vừa nói vừa dắt Lý Tiểu Khả rời khỏi phòng bao. Nhưng vào khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, trong đôi mắt trong veo của cô cũng thoáng qua một tia lo lắng. Dù anh trai đã nói mình là người tu tiên, nhưng làm em gái sao có thể không lo cho được? Có điều, cô biết mình ở lại cũng vô dụng, chi bằng cùng Tiểu Khả rời đi sớm, tránh để lúc xảy ra chuyện ngoài ý muốn lại khiến anh trai phải phân tâm.
Thấy hai cô gái rời đi, Vân Cảnh Sơ chỉ cười lạnh một tiếng chứ không ngăn cản. Chỉ cần Lâm Phong không đi, những người khác đi hay ở anh ta chẳng hề quan tâm.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Bầu không khí trong phòng dần trở nên áp lực. Mọi người đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, không ai nói câu nào, lặng lẽ chờ đợi Vương đổng đến. Vài người như Triệu Song Nhi, Vương Thiên Cao thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ thương hại, giống như đang nhìn một con sâu nhỏ đáng thương.
Đối với những ánh mắt đó, Lâm Phong trực tiếp phớt lờ! Bởi vì anh biết, bất kỳ lời nói nào cũng không có sức thuyết phục bằng sự thật. Lát nữa, anh chỉ cần một đấm hạ gục cái gã Vương đổng gì đó, rồi nhẹ nhàng bẻ gãy tứ chi của Vân Cảnh Sơ là có thể khiến đám người này câm miệng!
Cứ như vậy, khoảng hai mươi phút đã trôi qua. Bên ngoài phòng bao bỗng nhiên vang lên một loạt tiếng bước nghe. Nghe kỹ thì tiếng bước chân rất đều đặn, vừa đanh gọn vừa nặng nề, giống như một đội quân được huấn luyện bài bản vậy!
Trời ạ! Rốt cuộc là đến bao nhiêu người thế này?
Tim mọi người thắt lại, vội vàng đứng bật dậy.