Chương 520

Phệ Hồn Trùng hiển thần uy

Đăng ngày 30/08/2026

19
"Không! Đừng mà!" "Tiểu Luyến Luyến! Hu hu..." Đám người nhà họ Trần gào thét, đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ. Trong lòng bọn họ, Tiểu Luyến Luyến chính là một vị tiểu công chúa được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, là bảo bối mà cả nhà họ Trần đều hết lòng yêu thương!!! Thế nhưng lúc này, tiểu công chúa gặp nguy hiểm, bọn họ lại hoàn toàn bất lực! Vương Vân Lai quá mạnh! Tốc độ tấn công của lão nhanh tới mức bọn họ không có lấy một cơ hội để cứu viện, dù có liều chết xông lên cũng không kịp! Trần Y Nặc với tư cách là người mẹ, gương mặt lộ rõ vẻ kiên định, quyết bảo vệ con gái ở sau lưng. Nhưng cô vốn chỉ là thân xác phàm nhân, làm sao có thể chống đỡ? Chỉ riêng luồng khí tức ập đến trước mặt đã khiến cô không chịu nổi... Hơi thở dồn dập, gương mặt đỏ bừng, toàn thân căng cứng, trái tim cô dường như sắp ngừng đập đến nơi! "Xong rồi!" "Chẳng lẽ hôm nay mình phải chết ở đây sao?" "Lâm Phong... hẹn anh kiếp sau gặp lại!" Trần Y Nặc tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, chờ đợi cái chết ập đến! Để bảo vệ con gái, dù có phải chết cô cũng không hối hận! Cô chỉ thấy tiếc nuối vì trước khi nhắm mắt xuôi tay, vẫn chưa được nhìn thấy Lâm Phong lần cuối cùng! Đúng lúc này. Tiểu Luyến Luyến đột nhiên chắn trước mặt mẹ. Cô bé nhắm chặt mắt, không ngừng vung vẩy đôi nắm đấm nhỏ nhắn hồng hào, miệng lẩm bẩm: "Ông không được qua đây đâu đấy!" Khảnh khắc tiếp theo! Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, nắm đấm nhỏ của Tiểu Luyến Luyến như bộc phát ra sức mạnh vạn quân, va chạm kịch liệt với bàn tay lớn đang chộp tới của Vương Vân Lai! "Rắc!!" Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Ngay sau đó, Vương Vân Lai thét lên thảm thiết, bị cú đấm của Tiểu Luyến Luyến đánh bay ra ngoài, đập mạnh xuống đất, bụi mù tung mù mịt! "Cái này..." "Ai đó véo tôi một cái đi, để xem tôi có đang nằm mơ không!" Đám người nhà họ Trần ngây dại. Kể cả Trần Bắc Huyền, Trần Y Nặc hay Trần Thiên Hủ cũng đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Dù biết Tiểu Luyến Luyến khác biệt với người thường, sức mạnh rất lớn, nhưng vì trước khi đi Lâm Phong đã đặc biệt dặn dò nên cô bé chưa bao giờ chủ động dùng "nắm đấm nhỏ" nện vào ngực người ta. Bởi vậy, bọn họ hoàn toàn không biết sức lực của cô bé rốt cục khủng khiếp đến mức nào... Cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn đảo lộn thế giới quan của bọn họ! Đó là một siêu cấp cường giả có thể dễ dàng đánh bại Trần Bắc Huyền cơ mà... Thế mà lại bị những cú đấm loạn xạ của Tiểu Luyến Luyến đánh bay đi sao? "Vương chấp sự!!" "Vương chấp sự!" Đám tay sai hoảng hốt lao lên xem xét tình hình của Vương Vân Lai! "Cút hết ra cho ta!" Vương Vân Lai bật dậy từ mặt đất, dễ dàng nối lại cánh tay bị gãy, đôi mắt lạnh lẽo âm trầm nhìn chằm chằm Tiểu Luyến Luyến... Đòn vừa rồi, lão không hề cảm nhận được bất kỳ dao động linh khí nào! Nói cách khác, đứa bé gái trước mặt này chỉ dựa vào sức mạnh nhục thân thuần túy đã đánh gãy xương của lão! "Không hổ là con gái của Lâm Phong, quả nhiên không đơn giản! Cơ thể nhỏ bé này của ngươi chắc hẳn đã được tôi luyện qua vô số đại dược vô thượng rồi phải không?" Vương Vân Lai trầm giọng nói. "Cháu không biết ông đang nói gì hết!" Tiểu Luyến Luyến tức giận phồng má, lại nói tiếp: "Các người mau rời khỏi nhà cháu đi, không là cháu nện nắm đấm vào ngực các người đấy!" "Nện nắm đấm vào ngực ta? Một đứa ranh con chẳng hiểu sự đời như ngươi mà cũng dám lên mặt sao?" Vương Vân Lai cười dữ tợn, Thần hồn uy áp khổng lồ cuồn cuộn tuôn ra, đè ép về phía Tiểu Luyến Luyến! Nhục thân của Tiểu Luyến Luyến tuy mạnh nhưng linh hồn vẫn chỉ là một đứa trẻ, bởi vậy trong chớp mắt, gương mặt non nớt của cô bé trở nên tái nhợt, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi! "Mẹ... Mẹ ơi, con đau đầu quá... Đầu đau như bị kim châm ấy!" Tiểu Luyến Luyến ôm đầu, run rẩy nói. "Tiểu Luyến Luyến!" Trần Y Nặc lo lắng đến luống cuống, muốn lao lên ôm lấy con gái, nhưng vừa mới bước ra một bước, cả cơ thể cô cũng bị Thần hồn uy áp mạnh mẽ bao trùm, lập tức phun ra một ngụm máu lớn. "Khặc khặc, không ngoài dự đoán của ta, đám võ giả các ngươi có sức mạnh thần hồn quá yếu ớt, đúng là không chịu nổi một đòn!" Vương Vân Lai cười quái dị liên hồi. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ trong túi áo của Tiểu Luyến Luyến đột nhiên bay ra một đàn côn trùng nhỏ màu xanh đậm! Đó chính là loài Phệ Hồn Trùng cực kỳ hung tàn! "Vù vù vù~" "Vù vù vù~" Đám Phệ Hồn Trùng không sợ trời không sợ đất phát ra những tiếng kêu hung ác, ngay lập tức bay đến bám lên người Vương Vân Lai, điên cuồng cắn xé! Nhờ có Phệ Hồn Trùng tấn công, Thần hồn uy áp tức khắc tan biến, Tiểu Luyến Luyến khôi phục lại, lập tức reo lên vui sướng: "Là mấy bạn sâu nhỏ!" "Sâu nhỏ? Chết tiệt! Đây là loại sâu quái quỷ gì mà có thể cắn nuốt thần hồn của ta!" Vương Vân Lai cảm thấy đau đớn thấu xương, lập tức thắp lên Linh Hỏa, dùng lửa thiêu đốt Phệ Hồn Trùng. Nhưng lão phát hiện dù đã đốt ròng rã hàng chục giây cũng chỉ thiêu chết được vài con! Điều này khiến lão vừa kinh ngạc vừa sợ hãi tột độ! Lão là Hóa Thần đỉnh phong, ngọn lửa được đốt cháy từ linh khí có nhiệt độ lên tới vạn độ, vậy mà không thiêu chết nổi một đàn sâu! "Còn không mau lại đây giúp ta đuổi sâu!" Vương Vân Lai giận dữ quát lớn. Đám tay sai có tu vi từ Nguyên Anh kỳ đến Xuất Khiếu cảnh lập tức phản ứng lại, dùng đủ mọi thủ đoạn tấn công Phệ Hồn Trùng... Mất một lúc lâu, bọn chúng mới giết được một nửa! Mà lúc này, sắc mặt Vương Vân Lai đã trắng bệch như người chết! Lão cảm thấy linh hồn mình đã bị gặm nhấm quá nửa, một cảm giác cận kề cái chết bao trùm lấy tâm trí!
Phệ Hồn Trùng hiển thần uy — Tu Tiên Mười Năm, Xuống Núi Vô Địch — Xem Truyện Chữ