Chương 725
Tiểu Tháp phát hỏa
Đăng ngày 30/08/2026
19
Đất trời lặng ngắt như tờ.
Mọi thứ dường như đã đi đến hồi kết!
Gió lộng vờn quanh, cái chết chính là đích đến cuối cùng!
"Ào ào ào..."
Luồng ánh sáng đại đạo vô tận với tốc độ cực nhanh đã nhấn chìm cơ thể tàn tạ của Lâm Phong. Có thể thấy rõ bằng mắt thường, thân xác anh giống như một vũng nước đang dần bị khí hóa...
Sắc mặt anh trắng bệch, vệt máu nơi khóe miệng đã khô khốc, toàn thân tràn ngập hơi thở tử vong và suy bại...
"Keng keng keng!"
Bản mệnh kiếm ngân lên những tiếng bi minh giữa tinh không, nó vùng vẫy trong muôn vàn đạo quả. Nó không cam lòng, nó muốn lao đến cứu lấy chủ nhân, nhưng đáng tiếc mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng!
Màn kịch đã hạ xuống rồi sao?
Thật sự phải kết thúc tại đây ư?!
Ngay giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc!
"Oanh!"
Một tòa tháp nhỏ bảy tầng tỏa ra hắc quang đột ngột hiện ra giữa hư không. Nó nở rộ vô số đóa hoa đại đạo, chặn đứng đòn tấn công của thiên kiếp, đồng thời rủ xuống những luồng thánh quang bao bọc lấy cơ thể đang sắp tan biến của Lâm Phong!
"Mẹ kiếp! Cậu có thể đáng tin một chút được không hả? Cậu mà chết thì tôi biết làm sao? Lão tử còn đang đợi cậu giúp tôi đây này..."
"Tiểu... Tiểu Tháp..."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, đôi mắt xám xịt của Lâm Phong mới có thêm một tia thần sắc, giọng anh run rẩy đầy kinh ngạc.
"Đừng có gọi tôi là Tiểu Tháp! Nhìn cái bộ dạng uể oải này của cậu là tôi thấy bực mình rồi. Uổng công cậu tu luyện Vô địch đạo, cậu đang tấu hài đấy à?"
Tiểu Tháp tức đến mức không chỗ nào trút!
Nếu có thể, lúc này nó thật sự muốn tát cho Lâm Phong mấy cái bạt tai cho tỉnh ra!
Trước đó bản nguyên của nó tiêu biến quá nửa nên vốn đang chìm trong giấc ngủ sâu, không ngờ lại bị một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt làm cho giật mình tỉnh giấc...
"Tôi bị khí tức thiên kiếp làm tỉnh, chỉ có thể phục hồi ngắn ngủi trong sự hủy diệt này thôi... tối đa cũng chỉ trụ được một phút!"
"Nói ngắn gọn thôi, tình cảnh của cậu vốn là cục diện tất tử. Năm đó chủ nhân của tôi cũng từng gặp phải loại thiên kiếp này, nhưng ông ấy đã dùng thánh vật vô thượng để che đậy thiên cơ, tìm kiếm một con đường sống! Cậu cũng có thể làm như vậy!"
"Cái thánh vật Băng Tuyết Chi Tâm kia chính là hy vọng sống duy nhất của cậu... Còn... còn nữa, nhớ đi tìm Tinh Uẩn Thạch... để... để giúp tôi khôi phục. Tôi thật sự... phục cái loại gà mờ chẳng biết cái gì như cậu rồi... Tức... tức chết mất..."
Giọng nói của Tiểu Tháp lịm dần đi.
Và khi ý chí của nó chìm vào giấc ngủ, tòa Thiên Ma Tháp đang tỏa thánh quang vô tận kia cũng ầm ầm tan biến...
"Tiểu Tháp! Tiểu Tháp..."
Lâm Phong theo bản năng cất tiếng gọi lớn.
Đáng tiếc, không còn lời hồi đáp nào nữa!
Cùng lúc đó, khi không còn sự bảo vệ của Thiên Ma Tháp, nguồn năng lượng mênh mông vô tận kia lại ập đến, mang theo cơn đau thấu xương như muốn làm tan chảy cơ thể. Lâm Phong bừng tỉnh khỏi nỗi đau đớn.
Nhờ có Tiểu Tháp nhắc nhở, anh không chút do dự lấy Băng Tuyết Chi Tâm từ trong túi càn khôn ra.
"Oanh!"
Chỉ trong nháy mắt, Băng Tuyết Chi Tâm đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt bỗng như bị kích thích, đột ngột bùng phát luồng bạch quang rực rỡ. Ánh trắng xuyên thủng tinh không, tựa như luồng sáng vĩnh cửu chiếu sáng cả vũ trụ tăm tối và lạnh lẽo!
"Vù vù!"
Từng luồng hơi thở thần thánh lan tỏa, hình thành nên những vòng hào quang thần tính bao phủ lấy thân hình Lâm Phong. Cảm giác ấy khiến anh thấy ấm áp, cực kỳ dễ chịu!
Dưới sự áp chế của luồng hào quang thần tính này, khí tức thiên đạo quả nhiên bị giảm đi vài phần, giúp Lâm Phong có cơ hội thở dốc!
"Băng Tuyết Chi Tâm này đúng là chí bảo vô thượng, lại có thể che mắt thiên cơ, chống lại thiên đạo thật!"
Lâm Phong giật mình kinh ngạc, tinh thần phấn chấn hẳn lên, sự sa sút vừa rồi quét sạch sành sanh!
Điều duy nhất anh kiêng dè là gì? Chính là đại đạo vô biên vô tận ép tới khiến anh kiệt sức ứng phó. Nhưng giờ đây, những đại đạo này chịu ảnh hưởng của Băng Tuyết Chi Tâm nên đã bị áp chế rất nhiều!
"Muốn đánh chết ta? Dễ dàng thế sao? Chỉ là Lục Cửu Thiên Kiếp mà thôi, cho dù có chiếu rọi vạn đạo thì đã làm sao?"
Lâm Phong quát lớn.
Anh vung nắm đấm, hiên ngang tiến bước giữa những đóa hoa đại đạo, dùng Vô thượng thần thể để chống lại lôi kiếp cuồn cuộn tràn tới. Những món binh khí do vạn đạo quả hóa thành lúc này tuy vẫn có thể làm anh bị thương, nhưng đã không còn chí mạng như trước nữa!
"Hồn thể hợp nhất, bất động như sơn!"
Lâm Phong dứt khoát ngồi xếp bằng, ngũ khí triều nguyên, điều khiển hàng tỷ kiếm khí vây quanh bốn phía. Anh để mặc cho thiên kiếp tẩy lễ thân xác, còn bản thân vẫn vững chãi như ngọn núi cao!
"Oành oành oành!"
Thiên đạo chấn nộ, mây sấm rung chuyển dữ dội!
Giây phút này, cả vùng vũ trụ dường như sắp sụp đổ. Vô số tinh tú treo cao vỡ vụn từng mảng, hàng hà sa số thần lôi đen kịt như thác lũ từ chín tầng trời trút xuống ào ào. Khí thế cuồn cuộn dâng trào như muốn hủy diệt cả Cửu Thiên Thập Địa!
"Boong boong boong!"
"Đùng đùng đùng!"
Bản mệnh kiếm thét dài, Băng Tuyết Chi Tâm rung lên bần bật!
Dưới ánh thánh quang vô tận, Lâm Phong ngồi đó an nhiên, thần thái tường hòa, đôi kiếm mày giãn ra, đạt đến trạng thái phản phác quy chân. Anh giống như một ngọn núi đồ sộ, mặc kệ gió dập mưa vùi vẫn không hề lay chuyển!
Lúc này, anh dường như đang cực hạn thăng hoa, đang tiến hóa. Nguồn năng lượng mang tính hủy diệt đánh lên người anh lại vô tình đúc nên Vô thượng thần thể, khiến những đường vân trên da thịt anh hiện rõ, giống như từng đạo phù văn thiên đạo thần thánh, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Dáng vẻ ấy thoát tục như tiên nhân hạ phàm!
Cảnh tượng này quá đỗi chấn động, dù có hàng tỷ sinh linh nhìn thấy cũng phải thốt lên một câu: Đỉnh của chóp!
"Ào ào..."
Dòng sông Thời Gian cuồn cuộn trôi đi.
Chẳng biết đã qua bao lâu, năm tháng dường như đã đi đến tận cùng...
Giữa tinh không, mây sấm đã tan rã. Chỉ còn lại một bóng hình cái thế đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng ở đó. Bề mặt cơ thể anh lấp lánh ánh sáng nhạt, xương thịt gần như trong suốt, có thể thấy từng luồng khí tức đáng sợ đang cuộn trào trong kinh mạch.
"Vù!"
Ngay lúc này, điềm lành từ trên trời giáng xuống, tinh khí bản nguyên như mưa bão trút xuống xối xả, tràn vào cơ thể Lâm Phong. Nó gột rửa tạp chất, chữa lành vết thương cũ, khiến cơ thể anh càng thêm thần thánh và rực rỡ!
Bản mệnh kiếm cũng nhờ luồng khí tức này mà được nuôi dưỡng, dường như đã sinh ra linh trí, nó bay lượn vòng quanh Lâm Phong, nhảy múa đầy hưng phấn!
"Đây không phải tinh khí bản nguyên thông thường, nó ẩn chứa đạo vận vô thượng, cực kỳ có lợi cho ta!"
Lâm Phong chậm rãi mở mắt, trong đôi mắt đen kịt lóe lên tia sáng sắc lẹm khiến người thường không dám nhìn thẳng!
Hiện tại, anh không chỉ vượt qua Lục Cửu Thiên Kiếp thành công mà còn nhận được sự tẩy lễ của đất trời, gần như đã bước lên đỉnh cao nhân sinh...
"Xoẹt!"
Lâm Phong vận dụng bản nguyên, khẽ liếc mắt nhìn về phía một mảnh thiên thạch khổng lồ ở đằng xa!
"Bùm!"
Thiên thạch ngay lập tức nổ tung, hóa thành hư vô! Thậm chí không gian xung quanh trong khoảnh khắc đó cũng biến thành hỗn độn, sau đó mới khôi phục lại như cũ!
"Quá mạnh, mình đã nắm bắt được hình thái ban đầu của đạo quả, đây chắc chắn là một con đường vô địch! Từ nay về sau, kẻ có thể cản bước ta trên thế gian này chỉ đếm trên đầu ngón tay!"
Lâm Phong lẩm bẩm, thần thái bay bổng.
Chưa bao giờ anh thấy tự tin như lúc này. Thực lực và tâm cảnh của anh đều đã được thăng hoa hoàn toàn.
"Có điều khí tức hiện giờ của mình vẫn còn hơi xao động, cần phải điều hòa lại một phen. Phải vững vàng, không được kiêu ngạo!"
"Đợi đến ngày ta xuất thế, sẽ giết sạch mọi kẻ thù trong thiên hạ!"
Lâm Phong khựng lại một chút, dường như nhớ ra điều gì, lại khẽ hỏi:
"Tiểu Tháp! Cậu còn đó không?"