Chương 1036

Độc Giao đại nhân!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Đa số Yêu tộc đều như vậy, khi cấp bậc huyết mạch hạ thấp đến một mức độ nhất định sẽ không giảm thêm nữa, thậm chí còn có khả năng phản tổ. Hậu duệ Yêu tộc luôn có xác suất nhất định sẽ phản tổ huyết mạch để trở lại đỉnh phong. Ví dụ như tổ tiên có thiên phú cấp Thần, vì huyết mạch đời sau bị pha loãng mà thiên phú giảm dần xuống cấp Địa. Thế nhưng, nếu một hậu duệ nào đó phản tổ huyết mạch, kẻ đó sẽ giành lại được thiên phú cấp Thần. Chính vì thế, một chủng tộc của Yêu tộc về cơ bản đều có thể hưng thịnh không suy. Bởi lẽ cứ cách một khoảng thời gian, tộc đó lại xuất hiện một kẻ phản tổ huyết mạch như vậy để dẫn dắt chủng tộc của mình bước lên đỉnh cao lần nữa. Phàm Điện chi chủ mỉm cười, lên tiếng: "Điều này không thể phủ nhận. Yêu tộc rất mạnh, quy tắc kế thừa huyết mạch để truyền lại những gen mạnh mẽ cho đời sau là thứ mà nhân tộc chúng ta không thể nào so bì được." Nói đến đây, ông ta lại khẽ cười rồi tiếp tục: "Có điều, Yêu tộc tuy mạnh nhưng việc sinh sản hậu duệ lại vô cùng khó khăn. Độ khó khi mang thai của Yêu tộc cao hơn nhân tộc chúng ta quá nhiều, hơn nữa mỗi lần mang thai có khi phải mất vài chục năm, thậm chí là vài trăm năm. Vị Độc Giao đại nhân ở Sa Hải Độc Thành chúng ta đây, năm đó đã ở trong bụng mẹ hơn ba trăm năm đấy." Lâm Thiên Hạo khẽ nhướng mày, điểm này thì đúng thật. Yêu tộc càng mạnh, huyết mạch càng cao quý thì việc duy trì nòi giống lại càng gian nan. Mấy người tiếp tục tiến về phía trước. Tốc độ mất máu của Lâm Thiên Hạo ngày càng nhanh hơn. Từ mức hơn 30.000 lúc đầu, giờ đã tăng vọt lên tới 100.000 điểm! Anh vẫn chưa nhìn thấy nơi Sa Hải Độc Đế đang say ngủ. Cái nơi này quả thực không phải chỗ dành cho người ở. "Rốt cuộc Sa Hải Độc Đế đã xảy ra chuyện gì mà lại rơi vào giấc ngủ sâu như vậy?" Trước đó Lâm Thiên Hạo tuy có nghe Khổ Lang lão nhân nhắc qua một chút thông tin, nhưng thực hư thế nào anh vẫn chưa rõ. "Lượng máu của cậu dày hơn tôi tưởng đấy." Phàm Điện chi chủ hơi ngạc nhiên nhìn Lâm Thiên Hạo. Bởi vì với tình hình hiện tại, dù Lâm Thiên Hạo mất 100.000 máu mỗi giây thì một phút cũng là 6.000.000 điểm. Họ đi suốt quãng đường này, lượng máu vẫn liên tục sụt giảm, thế mà trông Lâm Thiên Hạo dường như chỉ mới mất một chút da lông. "Chút điểm sinh mệnh này của tôi so với ông chắc chẳng đáng nhắc tới." Phàm Điện chi chủ lắc đầu: "Cậu chắc là không nhìn thấy được điểm sinh mệnh cụ thể của tôi đâu. Sắp đến rồi, phía trước chính là nội thành, băng qua nội thành vào đến địa hạ lâu đài là có thể thấy Độc Đế đại nhân." Phàm Điện chi chủ dẫn đường phía trước, tăng tốc độ bay lên một chút. Lâm Thiên Hạo lẳng lặng bám sát phía sau, không nhanh không chậm đi theo. Với khoảng cách này, nếu họ dốc toàn lực di chuyển thì cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian. Thế nhưng, mức độ mất máu của Lâm Thiên Hạo vẫn không ngừng tăng lên. "Đinh, bạn đã trúng độc, điểm sinh mệnh -1.001.321." "Đinh, bạn đã trúng độc, điểm sinh mệnh -1.001.321." ... Chẳng bao lâu sau, lượng máu sụt giảm của Lâm Thiên Hạo đã phá vỡ mốc 1.000.000 điểm. Lúc này, anh cũng nhận ra độ khó của nhiệm vụ Phục hồi Mặc Khả Sa quốc. Với 90% kháng độc mà mỗi giây mất máu còn khủng khiếp thế này, muốn hóa giải độc tố ở đây thì độ khó quả thực không thể đong đếm nổi. Thực ra Lâm Thiên Hạo vẫn còn một thủ đoạn có khả năng hóa giải độc tố nơi này, đó chính là Mộc Hệ Chuyển Di. Tuy nhiên, kỹ năng này có hạn chế rất lớn. Một là cần cây cối thực vật, mà ở đây thì chẳng có lấy một ngọn cỏ. Đừng nói là chỗ này, ngay cả đại sa mạc Mặc Khả Lạp Đinh cũng chẳng có mấy cái cây. Trừ phi... sử dụng Sơn Hải Đồ. Trong Sơn Hải Đồ có không ít thực vật, nhưng chỉ với một bức đồ chí đó thì lượng cây cối liệu có đủ hay không, Lâm Thiên Hạo cũng không chắc chắn. Quan trọng nhất là Mộc Hệ Chuyển Di có thể chữa trị được loại độc này của Sa Hải Độc Đế hay không vẫn còn là một ẩn số. "Độc Đế đại nhân luôn một lòng vì thiên hạ chúng sinh. Đại sa mạc Mặc Khả Lạp Đinh năm xưa vốn là một sa mạc tràn ngập độc vụ. Trong mỗi hạt cát đều chứa đựng độc tố đậm đặc. Để con người có thể sinh tồn được ở đây, Độc Đế đại nhân đã dung nạp toàn bộ độc tố vào trong cơ thể mình." "Dù Độc Đế đại nhân lấy độc chứng đạo, nhưng độc tố của đại sa mạc Mặc Khả Lạp Đinh quả thực quá đáng sợ. Đặc biệt là sau khi những độc tố này hội tụ lại một chỗ đã xuất hiện hiệu ứng Trọng Thương 100%. Cơ thể Độc Đế đại nhân không chịu nổi gánh nặng nên mới rơi vào giấc ngủ say." Lâm Thiên Hạo khẽ cau mày. Những lời Phàm Điện chi chủ nói khá khớp với thông tin từ Khổ Lang lão nhân và Ni Đức Lật Phù. Nhưng theo lời Ni Đức Lật Phù, Độc Đế càng thôn phệ độc tố mạnh thì sẽ càng trở nên cường đại, không nên xảy ra tình trạng này mới đúng. Có điều, vị Độc Đế này rốt cuộc thế nào, cứ đi gặp là sẽ rõ. Đi thêm chừng nửa canh giờ, Lâm Thiên Hạo cuối cùng cũng tiến vào địa hạ lâu đài. Vừa bước chân vào trong, lượng máu mất đi mỗi giây của anh lại tăng vọt, đã vượt qua con số 3.000.000! Với tốc độ này, một phút Lâm Thiên Hạo sẽ mất hơn 180.000.000 điểm sinh mệnh. Nếu tiếp tục đi sâu vào trong, con số này chắc chắn còn tăng nữa. Tính ra, một phút mất hơn 200.000.000 máu là hoàn toàn có thể. Một giờ sẽ là 12.000.000.000 điểm. Nhờ vào lượng máu cực khủng và 90% kháng độc, Lâm Thiên Hạo mới có thể trụ lại đây thêm một khoảng thời gian. "Phía trước là tới rồi." Phàm Điện chi chủ cười nói. Trên đầu ông ta, lượng máu mất đi vẫn chỉ là -1, điều này khiến Lâm Thiên Hạo không khỏi ngạc nhiên. "Kháng độc của ông đạt tới bao nhiêu rồi?" Phàm Điện chi chủ mỉm cười đáp: "Kháng độc của tôi không cao lắm đâu, chẳng qua nhờ có vật phẩm Độc Đế đại nhân ban cho nên mới không sợ những độc tố này." "Ồ?" Ánh mắt Lâm Thiên Hạo chợt sáng lên. Để tăng kháng độc lên 90% đã là cực kỳ gian nan, muốn tăng thêm nữa lại càng khó hơn bao giờ hết. "Cậu muốn à? Thứ này làm sao tôi cho cậu được? Nếu đưa cho cậu thì sau này tôi chẳng thể ở lại Sa Hải Độc Thành được nữa." Lâm Thiên Hạo nhướng mày hỏi: "Sa Hải Độc Thành các ông chắc không phải chỉ có mỗi mình ông sở hữu đạo cụ như vậy chứ?" Phàm Điện chi chủ gật đầu cười: "Dĩ nhiên là không chỉ có mình tôi, nhưng thứ này ngay cả Độc Đế đại nhân cũng không có nhiều." Lâm Thiên Hạo định nói thêm gì đó thì một luồng uy áp mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống. Phàm Điện chi chủ khẽ biến sắc, vội vàng khom người hành lễ, cung kính nói: "Độc Giao đại nhân, vị này là Tuyết Đế, một siêu cấp cường giả trong số các nhà mạo hiểm. Anh ta hiện cũng là Phàm Điện chi chủ, muốn tới bái kiến Độc Đế đại nhân." "Phàm Điện chi chủ?" Một giọng nói trầm đục vang lên từ bốn phía. Ngay sau đó, một cái đầu Giao Long khổng lồ từ phía trước thò ra. Đôi mắt nó to như hai chiếc đèn lồng, nhìn chằm chằm vào người khác khiến ai nấy đều phải rùng mình kinh hãi. Lâm Thiên Hạo nhướng mày, mỉm cười lên tiếng: "Chào ông nhé." Con Giao Long thở ra một luồng trọc khí, gằn giọng nói: "Khí tức trên người ngươi có chút kỳ quái. Trên người ngươi... có thứ của Long tộc sao?"