Chương 1472
Phục Ma Xuyên Thiên Chỉ!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Lâm Thiên Hạo nhướng mày, nở nụ cười nhìn Liệt Hồng Vũ rồi lên tiếng:
"Tôi đã rất thiện chí nói chuyện với bà rồi, nhưng xem ra bà không muốn bước xuống cái bậc thang mà tôi đã dọn sẵn nhỉ."
"Bậc thang?"
Sắc mặt Liệt Hồng Vũ trở nên vô cùng nghiêm trọng. Nếu là kẻ khác nói lời này, bà nhất định sẽ nghĩ đối phương bị điên.
Nhưng Lâm Thiên Hạo thì khác.
Anh đã làm được quá nhiều việc khiến người ta cảm thấy không tưởng. Việc giết chết một cường giả Đại Đế cảnh nghe như chuyện thiên phương dạ đàm, nhưng nếu thật sự là Lâm Thiên Hạo muốn làm, thì chưa chắc là không thành công.
"Tuyết Đế, dù sao tôi cũng là cường giả Đại Đế cảnh."
Lâm Thiên Hạo xua tay, thản nhiên nói:
"Trên Phong Thần Bảng của tôi, đến cả thần linh còn lên được, tại sao bà lại không thể?"
"Thần linh?"
Nghe thấy lời này, trong mắt Liệt Hồng Vũ thoáng qua một tia khinh miệt.
"Có lẽ nói thế này cậu sẽ thấy tôi hơi cuồng vọng, nhưng tôi vẫn phải nói."
"Thần linh ư, nếu tôi muốn thì có thể bước vào Thần linh cảnh bất cứ lúc nào. Giới hạn của tôi vượt xa rất nhiều vị thần linh khác. Hơn nữa, chỉ cần tôi bước vào Thần linh cảnh, tự nhiên sẽ mạnh hơn hẳn những thần linh thông thường."
Lâm Thiên Hạo khẽ gật đầu, lời này quả thực không sai.
"Đúng vậy, nếu không thì bà cũng chẳng còn ý nghĩa gì để lên Phong Thần Bảng nữa."
Những cường giả cao phẩm như Liệt Hồng Vũ không phải là không thể bước vào Thần linh cảnh, mà là vì họ có dã tâm lớn hơn. Để đột phá Thần linh cảnh vốn không cần phẩm giai cao đến thế. Sở dĩ vẫn có nhiều người theo đuổi cao phẩm, cao chuyển là bởi vì tích lũy ở phàm nhân cảnh sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Việc thăng phẩm khi đã là thần linh và thăng phẩm lúc còn là phàm nhân có độ khó chênh lệch một trời một vực.
Chuyển chức cũng tương tự như vậy.
Chính xác mà nói, sau khi đạt tới Thần linh cảnh thì không còn khái niệm chuyển chức nữa, chỉ đơn thuần là cảnh giới. Có những thứ một khi đã trở thành thần linh sẽ là ngưỡng cửa không bao giờ chạm tới được nữa. Vì vậy, những việc này bắt buộc phải hoàn thành khi còn ở phàm nhân cảnh.
"Tuyết Đế, chúng ta là quan hệ hợp tác cùng có lợi, không cần thiết phải ép người quá đáng."
Liệt Hồng Vũ nghĩ rằng, với thực lực Đại Đế cảnh cùng vô số át chủ bài trong tay, dù không đối phó được Lâm Thiên Hạo thì bà vẫn có thể rút lui an toàn. Giá trị của một cường giả Đại Đế tại Trung Châu đại lục là vô cùng to lớn.
"Vốn dĩ tôi không muốn động thủ, nhưng xem tình hình hiện tại, không đánh là không xong rồi."
Lâm Thiên Hạo thở dài bất lực.
Việc Liệt Hồng Vũ lên Phong Thần Bảng là điều bắt buộc phải làm. Bởi sau khi lên bảng, anh có thể giúp bà thành tựu Thần Phẩm chi cảnh, điều này mang lại sự trợ giúp cực lớn cho anh.
Thân hình Liệt Hồng Vũ lóe lên, định bụng đào tẩu. Thế nhưng ngay khi bà vừa dịch chuyển, bà kinh hãi nhận ra mình chỉ mới di chuyển được vỏn vẹn năm mét, hoàn toàn không thoát khỏi khu vực này.
"Sao có thể như vậy được?!"
Liệt Hồng Vũ biến sắc, kỹ năng dịch chuyển của bà thế mà lại bị hạn chế.
Lâm Thiên Hạo trực tiếp ra tay.
Liệt Hồng Vũ lại cố gắng chạy trốn lần nữa, nhưng trong mắt Lâm Thiên Hạo, bà ta chỉ đang chạy vòng quanh tại chỗ, căn bản không hề thoát đi đâu cả.
"Ta đã tác động đến ý thức của bà ta. Trong tâm trí bà ta thì bà ta đang bỏ chạy, nhưng thực tế chỉ là đang xoay vòng tròn thôi."
Giọng nói của Phần Tâm Mộng Yểm vang lên, trên mặt lộ rõ vẻ đắc ý.
"Quả nhiên, không phải ai cũng giống như đại nhân, có thể miễn dịch với thuật mê hoặc ý thức của ta."
Trước đây khi Phần Tâm Mộng Yểm đối phó với Lâm Thiên Hạo cũng từng dùng thủ đoạn tương tự, nhưng kết quả là gã hoàn toàn không thể gây ảnh hưởng gì tới anh.
Liệt Hồng Vũ dù sao cũng là cường giả Đại Đế cảnh, rất nhanh đã nhận ra điểm bất thường. Sau khi phát giác, bà lập tức triển khai Lĩnh vực, nhưng cũng không tấn công Lâm Thiên Hạo mà chỉ dùng nó để ngăn cản những mũi vũ tiễn ở bên ngoài.
"Tuyết Đế, có chuyện gì thì cứ từ từ thương lượng."
Liệt Hồng Vũ cảnh giác nói với khoảng không trước mặt.
Lâm Thiên Hạo đứng cách đó không xa, nhưng bà ta cứ như không nhìn thấy anh, chỉ lo lắng nhìn quanh bốn phía. Lâm Thiên Hạo không hề dừng tay, vũ tiễn vẫn tiếp tục bắn ra.
Liệt Hồng Vũ hừ lạnh một tiếng, quát lớn:
"Tuyết Đế, ngươi khinh người quá đáng, thật sự cho rằng ta không làm gì được ngươi sao?"
Dứt lời, Lâm Thiên Hạo thấy những mũi vũ tiễn mình bắn ra bắt đầu vỡ vụn.
"Cũng mạnh đấy chứ." Lâm Thiên Hạo không khỏi cảm thán.
"Kết thúc chiến đấu thôi."
Thân hình Phần Tâm Mộng Yểm khẽ động, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Liệt Hồng Vũ.
Liệt Hồng Vũ không hề ngạc nhiên, trong tay bà xuất hiện một khối thạch bài, đập mạnh về phía Phần Tâm Mộng Yểm.
"Cường giả Đại Đế quả nhiên đều có chút vốn liếng."
Cơ thể Phần Tâm Mộng Yểm bị đập cho tan nát, nhưng Lâm Thiên Hạo biết đó không phải bản thể của gã mà chỉ là một đạo phân thân. Bình thường, Liệt Hồng Vũ chắc chắn sẽ phát hiện ra đó là phân thân, nhưng hiện tại ý thức của bà bị ảnh hưởng nên rất khó phân biệt thật giả.
Đòn đánh hụt, quanh thân Liệt Hồng Vũ lập tức dựng lên một lớp bảo hộ, cơ thể bà phân ra làm bảy, lao về bảy hướng khác nhau để truy kích.
Kỹ năng Thiên Phạt Khóa Mục Tiêu của Lâm Thiên Hạo bắt đầu chạy loạn xạ. Nói đúng hơn là nó liên tục thay đổi mục tiêu truy đuổi.
"Pháp phân thân này khá thú vị, không có phân thân cố định, bà ta có thể tự do hoán đổi bản thể giữa bảy cái bóng này. Dù cậu đuổi theo cái nào thì bà ta cũng có thể thoát được."
Tiếng của Hắc Thiên Ngạo Chân vang lên.
"Nếu là tôi ra tay, có lẽ thật sự không bắt được bà ta."
Dù thực lực của Hắc Thiên Ngạo Chân trên cơ Liệt Hồng Vũ, nhưng đánh thắng được và giết chết được là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Tuy nhiên, Phần Tâm Mộng Yểm đang ở Thần Phẩm chi cảnh, cao hơn Liệt Hồng Vũ một phẩm giai lớn, khoảng cách này đã định đoạt kết cục của bà.
"Cút ra đây!!"
"Lũ chuột nhắt chỉ biết giấu đầu hở đuôi!!"
Liệt Hồng Vũ giận dữ gào thét, bà đang dần chìm sâu vào giấc mộng ý thức mà Phần Tâm Mộng Yểm dệt nên. Thủ đoạn của gã thực sự quá cao minh, khiến một cường giả Đại Đế như bà mà ngay cả vạt áo đối phương cũng không chạm tới được.
Chẳng trách Liệt Hồng Vũ lại phẫn nộ đến thế. Bà giơ tay chỉ thẳng lên trời:
"Không chịu ra chứ gì? Vậy thì ta sẽ ép ngươi phải ra!!"
Theo ngón tay chỉ lên của Liệt Hồng Vũ, trên bầu trời mây đen kéo đến, một vòng xoáy mây khổng lồ nhanh chóng hình thành. Dường như để hưởng ứng với ngón tay của bà, từ trong đám mây đen cũng thò ra một ngón tay khổng lồ.
Ngón tay từ trong mây thò ra kia to lớn như cột chống trời, lại giống như định đâm thủng cả Thiên Cung, đè ép xuống mặt đất. Một luồng uy áp cực mạnh giáng xuống người Lâm Thiên Hạo, khiến anh nhất thời không thể cử động.
"Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ ở trong bí cảnh này mà chúng ta cũng phải chịu đòn tấn công sao?"
Có người nhìn thấy ngón tay rơi xuống từ vòm trời, sắc mặt lập tức đại biến.
"Đây... đây hình như là Phục Ma Xuyên Thiên Chỉ, là thần thông của thành chủ đại nhân - Hồng Vũ Đại Đế."
"Chỉ có Hồng Vũ Đại Đế khi thi triển môn thần thông này mới có thể tạo ra hiệu ứng khủng khiếp như vậy."