Chương 2140
Không được cầu xin tha thứ!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Lâm Thiên Hạo nhìn Diệp Tiểu Hồ đang phủ phục dưới đất, tò mò hỏi:
"Cô làm cái gì vậy?"
Diệp Tiểu Hồ cung kính đáp lời:
"Xin tiền bối chỉ dạy cho vãn bối."
Lâm Thiên Hạo lắc đầu, thản nhiên nói:
"Tôi dường như chẳng có lý do gì để dạy cô cả."
Diệp Tiểu Hồ vẫn duy trì tư thế quỳ lạy:
"Nếu tiền bối không dạy, đời này vãn bối không thể nào phá giải được tâm kết này, cảnh giới chắc chắn sẽ thụt lùi, thậm chí là tâm ma nhập thể, dẫn đến nổ xác mà chết."
Lâm Thiên Hạo vẫn lắc đầu, vẻ mặt chẳng chút bận tâm:
"Cô có nổ xác mà chết hay không, hình như cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
Diệp Tiểu Hồ ngẩng người lên, đôi mắt câu hồn đoạt phách nhìn chằm chằm vào Lâm Thiên Hạo.
"Tiền bối, Diệp Tiểu Hồ tôi nguyện ý cùng tiền bối ký kết khế ước chủ tớ, đi theo hầu hạ bên cạnh ngài, chỉ cầu tiền bối có thể giúp tôi mở ra tâm kết."
Lâm Thiên Hạo quan sát Diệp Tiểu Hồ một lúc. Không thể phủ nhận, nhan sắc của cô ta thực sự rất xuất sắc, nếu nói Mạt Tầm Yên Tuyết và Mạt Tầm Yên Lan được chín mươi điểm, thì Diệp Tiểu Hồ ít nhất cũng phải đạt chín mươi chín điểm.
Đặc biệt là, thứ cô ta muốn lập lại còn là khế ước chủ tớ.
"Cô là người mà Bắc Mãng vương triều dốc lòng bồi dưỡng, họ đã đổ bao nhiêu tài nguyên lên người cô, giờ cô lại ký khế ước chủ tớ với tôi, liệu có xứng đáng với Bắc Mãng vương triều không?"
"Tôi và Bắc Mãng vương triều vốn dĩ chỉ là quan hệ hợp tác. Hơn nữa với tình trạng hiện tại, nếu tôi cứ thế rời đi, dù không bị tâm ma quấy phá đến mức nổ xác thì cảnh giới cũng chắc chắn sụt giảm, đời này không còn hy vọng đột phá Tiên Nhân chi cảnh nữa."
Lâm Thiên Hạo nhìn cô ta thêm một lát, cuối cùng mới gật đầu đồng ý:
"Được."
Diệp Tiểu Hồ mừng rỡ khôn xiết, lập tức cùng Lâm Thiên Hạo hoàn tất khế ước chủ tớ.
"Kể từ hôm nay, ngài chính là chủ nhân của Tiểu Hồ. Bất kể chủ nhân có yêu cầu gì, Tiểu Hồ cũng nhất định tuân theo."
Lâm Thiên Hạo lắc đầu nói:
"Không phải cô muốn biết tôi làm thế nào để khắc chế cô sao?"
"Thực ra không khó như cô nghĩ đâu, chỉ cần sống đủ lâu, những thứ gọi là thất tình lục dục đó đều sẽ bị bản thân khống chế hoàn toàn."
"Cô đã quá tự tin vào Đạo của mình rồi."
Dứt lời, Lâm Thiên Hạo vẫy tay một cái, một thanh trường kiếm lập tức bay vào tay anh.
"Giống như thanh kiếm này, phẩm giai của nó không hề thấp. Trong nhận thức của nó, nó là thứ sắc bén vô song, dù đối mặt với đao kiếm khác cũng có thể chém ra vết mẻ."
"Nhưng nếu một ngày nào đó, thanh kiếm này gặp phải một thanh bảo kiếm có thể dễ dàng chém gãy nó, hoặc gặp phải một người mà nó không thể làm bị thương, nó... cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ."
Nói xong, Lâm Thiên Hạo lại phất tay, thanh kiếm bay trở về chỗ cũ.
"Cô cũng vậy, cô quá tự tin vào bản thân. Nhưng cô đã bao giờ nghĩ tới, người mà cô đang đối mặt có khả năng đã sống tới một vạn năm, thậm chí là mười vạn năm, triệu năm chưa?"
"Một người như vậy, cô nghĩ xem, liệu còn dễ dàng bị cảm xúc chi phối nữa không?"
Diệp Tiểu Hồ im lặng. Một lúc lâu sau, cô ta mới lên tiếng:
"Thực ra ở Bắc Mãng vương triều, có người từng suy đoán rằng chủ nhân có thể là một vị cường giả từng đạt tới Tiên Nhân chi cảnh trong quá khứ, chỉ vì nguyên nhân nào đó mà cảnh giới bị sụt giảm. Cho nên hiện tại chủ nhân vẫn chưa phải Tiên Nhân, mà chỉ là một người tu luyện lại đang sở hữu tu vi Lục Địa Thần Tiên, có đúng không?"
Lâm Thiên Hạo gật đầu, mỉm cười đáp:
"Cô hiểu như vậy cũng được. Nhưng có bao giờ cô nghĩ đến một khả năng, đó là vị Tiên Nhân trong miệng cô, trước mặt tôi của ngày xưa cũng chỉ giống như loài kiến hôi mà thôi."
Nghe thấy lời này, gương mặt Diệp Tiểu Hồ hiện rõ vẻ chấn kinh.
"Ý của chủ nhân là, ngài từng đạt đến cảnh giới trên cả Tiên Nhân sao?"
"Trước đây tôi nghe nói sau khi đạt tới Tiên Nhân chi cảnh, sau một thời gian sẽ biến mất, có người bảo là vì thế giới này không cho phép cường giả cấp Tiên Nhân tồn tại."
"Nhưng thực tế, thế giới này vẫn cho phép Tiên Nhân tồn tại, chỉ là có lẽ họ đã đột phá đến cảnh giới cao hơn và đi tới những nơi khác rồi."
Lâm Thiên Hạo cười mà không đáp, chỉ nói:
"Mấy chuyện đó để sau hãy bàn, bây giờ chúng ta nên làm chút việc chính sự."
Khóe môi Diệp Tiểu Hồ nhếch lên, để lộ một nụ cười đầy ẩn ý.
"Chủ nhân, tuy Hồ tộc chúng tôi trong Yêu tộc có thể phách không quá nổi trội, nhưng Yêu tộc dù sao cũng là Yêu tộc, lát nữa... ngài đừng có mà cầu xin tha thứ nhé."
Lâm Thiên Hạo nhìn dáng vẻ đắc ý của Diệp Tiểu Hồ, đáp lại:
"Tôi không cầu xin, cô cũng không được phép cầu xin đâu đấy."
"Yên tâm, tôi sẽ không cầu xin đâu. Chẳng lẽ phương diện nào tôi cũng phải thua chủ nhân sao?" Diệp Tiểu Hồ cười khì khì.
Lâm Thiên Hạo nhếch môi:
"Vậy chốt thế nhé, đều không được cầu xin tha thứ."
Dứt lời, Lâm Thiên Hạo bế bổng Diệp Tiểu Hồ lên, sải bước về phía giường lớn.
Chẳng mấy chốc, những âm thanh ám muội đã vọng ra tận ngoài cửa phòng.
Mạt Tầm Yên Tuyết và Mạt Tầm Yên Lan đứng ngoài cửa nhìn nhau, trong mắt cả hai đều tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Đúng vậy, họ không hề ghen tuông, mà là kinh ngạc!
"Không hổ là người đàn ông của chúng ta, ngay cả đại nhân vật như Diệp Tiểu Hồ mà cũng thu phục được." Mạt Tầm Yên Tuyết cảm thán.
Nghe vậy, Mạt Tầm Yên Lan có chút do dự:
"Em nghe nói lần này đi cùng Diệp Tiểu Hồ còn có hai vị Lục Địa Thần Tiên của Bắc Mãng vương triều, chuyện này..."
Mạt Tầm Yên Tuyết nhún vai:
"Đại nhân lợi hại thế nào chị còn không biết sao, chắc chắn là không kết thúc sớm được đâu. Với hai vị bên Bắc Mãng kia, chỉ đành nói thật thôi."
Mạt Tầm Yên Lan khẽ gật đầu:
"Vâng, cũng chỉ còn cách đó, chỉ sợ họ không tin."
Mạt Tầm Yên Tuyết cười xấu xa:
"Nếu họ không tin thì cứ gọi họ lại đây, để họ tự mình nghe cho rõ."
...
Ba ngày sau.
Hai vị Lục Địa Thần Tiên của Bắc Mãng vương triều đứng trước cửa phòng Lâm Thiên Hạo, nhìn nhau đầy vẻ phức tạp.
"Xem ra những gì cô nói đều là thật." Một vị Lục Địa Thần Tiên nói với Mạt Tầm Yên Lan.
Mạt Tầm Yên Lan mỉm cười gật đầu:
"Sao vãn bối dám lừa gạt hai vị tiền bối chứ!"
Vị Lục Địa Thần Tiên còn lại của Bắc Mãng vương triều tỏ vẻ khá hài lòng.
"Xem ra Diệp Tiểu Hồ đã luận đạo thành công. Tuy nhiên, cô ấy vốn đã ở Lục Địa Thần Tiên đỉnh phong, thành công rồi mà lại dẫn đến kết quả thế này thì chỉ có thể chứng minh một điều..."
Nói đến đây, hai vị Lục Địa Thần Tiên đồng thời nhìn nhau, trong mắt lộ rõ sự chấn động tột độ.
"Vị kia thực sự đã đạt tới Tiên Nhân chi cảnh."
Mạt Tầm Yên Lan đứng bên cạnh có chút đắc ý nói:
"Đó là lẽ đương nhiên, nhưng lần này các người đúng là mất cả chì lẫn chài rồi."
Nghe vậy, một vị Lục Địa Thần Tiên của Bắc Mãng cười đáp:
"Mạt Tầm Yên Lan, cô nói vậy là sai rồi. Đây gọi là... vẹn cả đôi đường!"
"Diệp Tiểu Hồ luận đạo thành công trước mặt Lâm tiền bối, tin rằng sau lần này, cô ấy sẽ sớm có thể đột phá Tiên Nhân chi cảnh."
"Đồng thời, Diệp Tiểu Hồ lại còn ở bên cạnh vị cường giả Tiên Nhân thần bí của Đại Vũ vương triều này. Sau này hai đại Tiên Nhân liên thủ, Bắc Mãng và Đại Vũ cũng sẽ không còn chiến tranh nữa, đây chẳng phải là chuyện tốt vẹn cả đôi đường sao?"