Chương 306
Xác chất thành núi, bia đá xanh!
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Mộ thất phía sau chúng ta cũng y hệt nơi này, chỉ có điều ở đó là một quân cờ màu trắng."
Lâm Thiên Hạo giơ tay chạm vào quân cờ đen, anh thử ấn xuống nhưng nó không hề có phản ứng gì.
"Hạo ca, anh đúng là gan to bằng trời. Đồ đạc trong cổ mộ nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng có chạm lung tung, rất dễ kích hoạt cơ quan đấy."
Kính Cận thấy hành động của Lâm Thiên Hạo thì không khỏi đưa tay lên trán ngán ngẩm.
Lâm Thiên Hạo khẽ mỉm cười:
"Kính Cận, cậu nói xem liệu có khả năng cổ mộ này không dành cho một người vào, mà cần hai người cùng lúc không?"
"Một người giữ quân đen, một người giữ quân trắng."
"Chắc là không đâu."
Kính Cận lắc đầu nguầy nguậy:
"Em đã nghiên cứu kỹ rồi, quân cờ này không ấn xuống được."
"Cậu cũng thử ấn rồi cơ à, thế mà còn dám nói tôi."
"Hì hì, dù sao thì hiện tại em cũng là nửa chuyên gia rồi, phải ra dáng chuyên gia một chút chứ."
Kính Cận nhe răng cười. Bình thường cậu ta trông có vẻ văn tĩnh, ít nói, nhưng đó chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Trước mặt người quen, cậu ta hoàn toàn biến thành một người khác hẳn.
"Chuyên gia dỏm thì có."
Lâm Thiên Hạo trêu chọc một câu rồi nói tiếp:
"Cậu đã từng nghe nói âm dương có đôi mắt chia cắt thiên địa, thiên địa đại đồng, quy tắc tương liên, đại đạo đan xen chưa?"
"Ý anh là sao?"
Kính Cận ngơ ngác hỏi.
"Chẳng phải cậu là chuyên gia sao, chuyện này mà cũng không biết à?"
Kính Cận: "..."
"Âm dương thiên địa vốn có đủ loại liên kết, không thể di chuyển đơn độc. Thế nên khi cậu chỉ ấn một quân cờ, nó sẽ chẳng có phản ứng gì đâu."
Đôi mắt Kính Cận sáng lên:
"Nghĩa là cần phải ấn cả hai quân đen trắng cùng một lúc?"
"Đúng vậy."
Lâm Thiên Hạo cười đáp.
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chỉ có mấy thứ này thôi mà sao cậu chết tới mười mấy lần được hay vậy?"
Kính Cận há miệng định giải thích:
"Hạo ca, anh tưởng lúc đầu nó đơn giản thế này sao? Hai mộ thất này vốn dĩ đầy rẫy cơ quan, là em đã phá giải từng chút một đấy."
"Là dùng mạng để dò đường thì có."
Kính Cận: "..."
"Hạo ca, chuyện này thật sự không trách em được. Cơ quan trong mộ Hoàng Đế này quá cổ xưa, rất nhiều thứ đã vượt xa tầm hiểu biết của em rồi."
Lâm Thiên Hạo quan sát xung quanh một lượt rồi hỏi:
"Chỉ dựa vào mấy thứ ở đây, sao cậu khẳng định được đây là mộ Hoàng Đế?"
"Là NPC bảo em mà, chính ông ta đã chỉ dẫn em tới đây."
"NPC? Cậu lại đi tin lời NPC sao?"
Lâm Thiên Hạo nhìn Kính Cận với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
"Có vấn đề gì sao anh?"
Lâm Thiên Hạo vỗ vai cậu em, cười nói:
"Kính Cận à, cậu còn trẻ quá, trải đời chưa đủ đâu."
Dứt lời, Lâm Thiên Hạo đổi giọng nghiêm túc:
"Được rồi, làm chính sự trước đã. Cậu sang bên kia đi, lát nữa chúng ta cùng ấn xuống thử xem."
"Vâng, trong cổ mộ không dùng được thiết bị liên lạc. Bây giờ là 13 giờ 21 phút, đúng 13 giờ 25 phút chúng ta sẽ cùng ấn."
Kính Cận nhắc nhở rồi nhanh chóng chạy đi.
Lâm Thiên Hạo canh chuẩn thời gian, đến đúng 13 giờ 25 phút liền ấn mạnh xuống. Quân cờ vốn dĩ cứng như đá giờ đây lại bị ấn xuống một cách dễ dàng.
"Quả nhiên là vậy."
Lâm Thiên Hạo nở nụ cười. Anh đưa mắt nhìn quanh, những tiếng ầm ầm bắt đầu vang lên từ phía sau bức tường mộ. Cùng lúc đó, cửa mộ thất cũng đột ngột đóng sầm lại.
Ngay sau đó, Lâm Thiên Hạo cảm thấy cơ thể có một chút cảm giác mất trọng lượng nhẹ.
"Cảm giác này... giống như đang đi thang máy vậy."
Lâm Thiên Hạo nheo mắt lại, anh có thể cảm nhận rõ ràng mộ thất mình đang đứng đang không ngừng hạ sâu xuống dưới. Quá trình này kéo dài khoảng một phút, sau một tiếng động trầm đục, mộ thất cuối cùng cũng ổn định lại.
Lâm Thiên Hạo nhìn về phía trước, cửa mộ thất từ từ mở ra. Một luồng khí tức cổ xưa và trầm mặc phả vào mặt, anh sải bước đi xuyên qua cửa mộ.
Vừa bước qua, Lâm Thiên Hạo đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Phía sau cửa mộ là một vùng đầm lầy bị bao phủ trong làn sương xám xịt. Do sương mù quá dày, anh không thể nhìn thấy điểm cuối của đầm lầy này ở đâu. Nhưng điều khiến anh kinh hãi là trong đầm lầy ngập ngụa vô số xương trắng.
Xương người, xương thú, và cả những bộ xương vô cùng kỳ quái. Ví dụ như bộ xương khổng lồ lộ ra một nửa thân mình, trông giống xương người nhưng lại to lớn hơn gấp trăm lần. Hay như bộ xương kỳ dị có chín cái đầu nhưng thân hình lại giống ngựa.
Phóng tầm mắt ra xa, xương cốt chất cao như núi, cảnh tượng ấy chấn động mạnh mẽ vào tâm trí Lâm Thiên Hạo.
Phía trước đầm lầy có một cây cầu đá treo lơ lửng, ngay trước đầu cầu là một tấm bia đá màu xanh. Lâm Thiên Hạo bước tới trước tấm bia, trên đó khắc đầy những văn tự phức tạp. Kiếp trước anh cũng từng tiếp xúc với một số cổ văn, nhưng loại chữ này thì anh chưa từng thấy bao giờ.
"Nhãn Ngân, ngươi có thể thi triển Ngân Nhãn Khuy Thị xem đây là loại chữ gì không?"
Lâm Thiên Hạo biết Nhãn Ngân Bát Trảo Ngư và Hải Thần Poseidon đều không thể phóng xuất thần thức, nên chỉ có thể nhờ Nhãn Ngân dùng kỹ năng đặc thù để quan sát. Còn việc triệu hồi trực tiếp bọn họ ra ngoài, anh đã quyết định từ bỏ.
Nơi này có trận pháp không thể thấu hiểu, có thể áp chế được cả thần thức của Thần linh, vạn nhất ngay cả bản thân Thần linh cũng bị áp chế thì sao? Để thu phục được Nhãn Ngân Bát Trảo Ngư và Poseidon, anh đã phải tốn bao công sức, nếu có sơ suất gì chắc anh sẽ tức chết mất.
"Không được."
Giọng nói của Nhãn Ngân Bát Trảo Ngư vang lên:
"Sự áp chế ở đây quá khủng khiếp. Ta cảm giác dù Mẫu Thần của ta có đích thân tới đây cũng không thể thi triển bất kỳ thủ đoạn nào dưới sự áp chế này."
Lâm Thiên Hạo thầm kinh ngạc. Có thể áp chế Thần linh đến mức này, rốt cuộc nơi đây là chốn nào? Đối với Kính Cận, đây là cổ mộ, nhưng với Lâm Thiên Hạo, đây chính là một bí cảnh.
Chỉ là, loại bí cảnh nào lại có sức áp chế đáng sợ đến thế?
Trước khi vào, Kính Cận đã nói nơi này chỉ cho phép những người thuộc Chuyển chức lần ba trở xuống tiến vào. Lúc đó Lâm Thiên Hạo không quá bận tâm. Nguyên nhân rất đơn giản, loại hạn chế này phần lớn cũng giống như nhiệm vụ Dấu chân của Tuyết Thi, do Thần linh đặt ra quy tắc, những kẻ dưới cấp Thần linh không thể thay đổi được.
Lần này anh mang theo hai vị Thần linh ở trạng thái toàn thịnh bên mình, hoàn toàn có thể lách qua quy tắc đó. Thế nhưng kết quả lại khiến anh thất vọng tràn trề. Cường độ áp chế ở đây quá mức kinh người.
"Chẳng lẽ thật sự là mộ Hoàng Đế sao?"
Lâm Thiên Hạo nhíu mày. Hoàng Đế trong thần thoại tuy xuất hiện dưới hình thái nhân loại, nhưng anh biết rõ, Hoàng Đế là một vị Thần thực thụ, hơn nữa còn là một vị Thần linh vô cùng mạnh mẽ.
Thiên - Địa - Nhân, Tam giới! Có ba vị Thần tối cao cai quản.
Thiên giới là Ngọc Hoàng Đại Đế, ban đầu gọi là Hạo Thiên Đại Đế. Hậu Thổ nương nương hóa thân vào luân hồi, chủ nhân địa phủ ra đời, chính là vị chí cường giả sau này được gọi là Đông Nhạc Đại Đế.
Còn vị Đại Đế của nhân gian không phải ai khác, chính là Hoàng Đế! Có thể thấy, thần vị của Hoàng Đế cao đến nhường nào. Ngay cả những vị Nhân Hoàng đời sau, về địa vị cũng ngang hàng với Ngọc Hoàng Đại Đế.
Chỉ tiếc là không biết vì sao khí vận nhân tộc cạn kiệt, Thánh nhân ban xuống Phong Thần Bảng, khởi động trận chiến Phong Thần để tước đoạt tia khí vận cuối cùng của nhân tộc. Trụ Vương bị diệt, nhân tộc không còn Nhân Hoàng, các đời thống trị sau này chỉ dám tự xưng là Thiên Tử, phụng thờ Thần linh, nghe theo thần chỉ!
Kể từ đó, nhân tộc rơi vào cảnh khí vận bị Đạo và Phật phân chia xâu xé...