Chương 173
Chương 173: Toàn là lời nguyền
Đăng ngày 31/08/2026
19
Tô Bạch nhìn hai cô gái, bất lực thở dài: "Được rồi, nhưng hai người cũng phải cẩn thận đấy, có biến một cái là chuồn lẹ ngay. Kỹ năng chủ động của thiên phú tôi hồi chiêu tận một tiếng, trong thời gian đó kỹ năng Tịnh Hóa của hai người chính là tuyến phòng thủ cuối cùng.
Đừng chỉ mải hồi máu cho người khác rồi lại kéo luôn bản thân vào đấy."
"Cảm giác đau đớn khi chết một lần khó chịu lắm, tôi không muốn hai người phải chịu cái tội này đâu."
Ngải Lâm Na mỉm cười nhẹ, lật mở Thánh Kinh, một luồng ánh sáng thần thánh dịu nhẹ bao phủ lấy cả ba người.
Disctia đồng thời giơ Sinh Mệnh Chi Trượng lên, dòng suối sinh mệnh màu xanh ngọc bích trào ra từ đầu trượng, hóa thành một lớp màng sáng mỏng bao phủ lên bề mặt da của mọi người.
Hiệu ứng Tịnh Hóa kép chồng lên nhau khiến quanh thân cả ba bừng sáng một quầng sáng màu vàng nhạt.
Cổng dịch chuyển chậm rãi mở ra, Tô Bạch cất bước đi vào đầu tiên.
Ngay khoảnh khắc bước chân vào tầng thứ mười, Tô Bạch đã cảm nhận được điểm bất thường.
Không khí ngập tràn một cảm giác đặc quánh khó tả.
Đó không phải là sự thay đổi về nhiệt độ hay độ ẩm, mà là một áp lực đè nặng trực tiếp lên ý thức.
Tựa như có một đôi bàn tay vô hình từ bốn phương tám hướng siết chặt lấy linh hồn, khiến từng nhịp thở cũng trở nên nặng trĩu.
Bầu trời mang một màu xám xịt tịch mịch, không mây, không mặt trời, chẳng có bất kỳ nguồn sáng nào, thế nhưng cả không gian lại chìm trong thứ ánh sáng u ám kỳ dị, giống như tia nắng cuối cùng sắp tàn rụi lúc hoàng hôn.
Mặt đất phủ đầy một lớp tro xương màu xám trắng.
Mỗi bước chân dẫm lên đều phát ra tiếng rắc rắc ghê răng, như thể đang giẫm trên những tàn tích cuối cùng của hàng tỷ vong linh.
Phía đường chân trời xa xa thấp thoáng những phế tích lụp xụp. Đường nét của chúng bóp méo, dị hình, như thể nơi đây từng tồn tại những công trình kiến trúc nào đó nhưng đã bị một sức mạnh vô hình bóp nát vụn.
[Đinh! Phát hiện ký chủ chịu ảnh hưởng từ "Lời Nguyền Lão Hóa".]
[Đinh! Phát hiện ký chủ chịu ảnh hưởng từ "Lời Nguyền Suy Yếu".]
[Đinh! Phát hiện ký chủ chịu ảnh hưởng từ "Cạn Kiệt Ma Lực".]
[Đinh! Phát hiện ký chủ chịu ảnh hưởng từ "Hút Sinh Mệnh".]
[Đinh! Phát hiện ký chủ chịu ảnh hưởng từ "Ăn Mòn Tinh Thần".]
[……]
[Đinh! Thiên phú "Tịnh Hóa" đã kích hoạt, miễn dịch toàn bộ trạng thái bất lợi.]
Thông báo hệ thống nảy ra điên cuồng, chỉ trong vòng một giây ngắn ngủi, trên người Tô Bạch đã dính không dưới năm loại lời nguyền khác nhau.
Thế nhưng nhờ hiệu ứng thụ động của thiên phú Tịnh Hóa, mấy loại lời nguyền này chẳng khác nào giọt nước trượt khỏi lá sen, trôi tuột đi mất mà đến cả da anh cũng không chạm tới nổi.
Ghê thật, mình vừa mới bước chân vào đã bị dằn mặt một cú phủ đầu rồi.
Tô Bạch quay đầu nhìn lại.
Ngải Lâm Na và Disctia theo sau anh nét mặt hơi tái nhạt, ánh sáng Tịnh Hóa trên người hai cô vừa vào đến tầng mười đã tối đi trông thấy.
Dù vẫn đang gồng mình chống chịu, nhưng mức độ ăn mòn của lời nguyền lên hai cô rõ ràng nghiêm trọng hơn Tô Bạch rất nhiều.
Ngay cả những binh chủng ở vòng ngoài đã tiến vào tầng mười từ trước, lúc này cũng đang bật kỹ năng Tịnh Hóa của riêng mình để gượng gạo duy trì sức chiến đấu bình thường.
Không còn cách nào khác, cấp độ của vài binh chủng vẫn còn quá thấp.
Mấy anh hùng mạnh nhất cũng mới chỉ đạt Bạch Ngân Cấp.
Kỹ năng dù có uy lực rất cao nhưng thời gian duy trì lại không kéo dài.
Hiệu quả cũng bị giảm đi ít nhiều.
"Lời nguyền ở đây không hề giống với lời nguyền thông thường."
Giọng nói của Disctia có chút nhọc nhằn, "Rất phiền phức, cực kỳ khoai.."
Tô Bạch nhíu mày.
Binh chủng dưới trướng anh thấp nhất cũng sở hữu thiên phú Tiên · Thiên Thần cấp, vốn dĩ đã có kháng trạng thái bất lợi cực cao, lại thêm Buff Tịnh Hóa kép từ Tinh Linh và Tu Nữ trợ lực, vậy mà vẫn bị đè nén đến mức này.
Nước này mà đổi thành Lãnh Chủ thông thường bước vô, e là chưa qua nổi đợt lời nguyền đầu tiên đã lăn đùng ra chết bất đắc kỳ hồ rồi.
"Tiếp tục tiến lên."
Tô Bạch lướt theo các ký hiệu mà binh chủng để lại, tiến về phía cổng thử thách.
Trên đường đi, cuối cùng anh cũng trông thấy những sinh vật bản địa của tầng thứ mười.
Đó là một đàn sinh vật vong linh được lắp ráp từ xương trắng và chấp niệm sót lại, chủng loại cực kỳ đa dạng.
Chiến sĩ xương, pháp sư xương, cung thủ xương, kỵ sĩ xương, thậm chí còn có cả vài con rồng xương được ghép từ vô số mảnh xương vụn.
Hốc mắt chúng rực cháy ngọn lửa linh hồn màu xanh u quái, đi lại vương vãi trên đồng bằng tro xương xám trắng, hễ phát hiện sinh linh sống là lập tức tràn lên xâu xé.
Thế nhưng lúc này, phần lớn những sinh vật vong linh đó đã nát bấy thành đống xương vụn dưới đất.
Lực lượng vòng ngoài do Long Đế Ngưng Sương trực ca để lại đã dọn dẹp sạch một con đường an toàn trước khi Tô Bạch tới, suốt chiều dài tuyến đường tràn ngập những tàn tích xương xẩu bị đánh nát và lửa linh hồn xanh u vẫn đang âm bỉ cháy.
Cổng thử thách nhanh chóng hiện ra trước mắt Tô Bạch.
Đó là một vòm cổng dựng bằng đá hộc đen tuyền, hai bên cổng sừng sững hai bức tượng đã bị phong hóa đến mức biến dạng hoàn toàn.
Bên trong vòm cổng là một vùng xoáy nước màu xám thẫm đang cuộn xoay, từ tâm xoáy liên tục tràn ra làn sương lời nguyền màu đen mắt thường cũng nhìn thấy được, thứ sương mù kia dường như chính là nguồn cội của lời nguyền phủ kín toàn bộ tầng mười.
Bên ngoài vòm cổng, hai bóng hình quen thuộc đang đứng đợi tại chỗ.
Long Đế Lăng Sương vẫn trong dáng vẻ một bé loli nhỏ nhắn, đôi đồng tử dựng đứng màu vàng kim sáng rực lên giữa làn ánh sáng u uất.
Cô khoanh hai tay trước ngực, gương mặt nhỏ nhắn đong đầy sự sốt ruột lẫn lo lắng.
Ni Nhi đứng cạnh bên, đôi cánh ác ma màu đen hơi xòe rộng, gương mặt kiều diễm hiếm hoi không còn nụ cười lười nhác thường ngày, thay vào đó là đôi mày chau chặt, dán chặt mắt vào vùng xoáy nước trong vòm cổng.
Quân đoàn sau lưng cô đã rút hết về khoảng cách an toàn, Tu Nữ và Tinh Linh trong quân đoàn liên tục thi triển kỹ năng Tịnh Hóa để giải trừ các trạng thái bất lợi cho toàn đội.
Nhìn thấy bóng dáng Tô Bạch bước tới từ đồng bằng tro xương, Long Đế Lăng Sương là người lao lên đầu tiên.
Thân hình nhỏ nhắn hóa thành một luồng vệt sáng màu vàng sẫm đâm sầm thẳng vào lòng Tô Bạch, đôi nắm đấm nhỏ xíu nện thùm thụp lên ngực anh hai cái, giọng vừa vội vừa giận: "Chủ nhân sao ngài lại tới đây! Nơi này nguy hiểm lắm! Mấy chị em vừa vào lúc nãy chết sạch rồi! Nếu không nhờ Anh Linh Điện hồi sinh được thì họ tiêu tùng thật rồi đó!"
Ni Nhi cũng bước nhanh lại gần, bàn tay thon dài nắm lấy cổ tay Tô Bạch, ánh mắt đong đầy vẻ lo lắng tương tự.
"Chính vì có người của tôi hy sinh nên tôi mới phải sang đây xem thế nào."
Tô Bạch xoa xoa đầu Long Đế Lăng Sương, lại vỗ nhẹ lên mu bàn tay Ni Nhi: "Yên tâm đi, tôi có thiên phú miễn dịch mọi lời nguyền, mấy thứ này không làm gì được tôi đâu."
Anh tóm tắt sơ qua hiệu ứng của Kim Sắc Duy Nhất · Tịnh Hóa mà mình quay ra hồi sáng.
Long Đế Lăng Sương nghe xong, đôi đồng tử vàng kim chớp chớp vài cái, nét lo âu trên mặt dần rũ bỏ.
Cô biết Tô Bạch chưa bao giờ lôi tính mạng mình ra làm trò đùa.
Ni Nhi thì thở phào một tiếng, những ngón tay siết chặt cổ tay Tô Bạch rốt cuộc cũng thả lỏng ra.
"Tình hình bên trong thế nào rồi?" Tô Bạch hỏi.
Ni Nhi dẹp bỏ vẻ lười biếng thường ngày, bắn liên thanh báo cáo: "Bên trong cổng thử thách là một không gian độc lập, độ rộng lớn sâu không thấy đáy, các tạo vật cơ khí đến giờ vẫn chưa khám phá xong.
Hiện tại bên trong không có bất kỳ kẻ địch sống nào, ít nhất thì đám tạo vật cơ khí mình cử vào chưa quét được mục tiêu thù địch nào cả.
Thế nhưng nồng độ lời nguyền cao gấp hơn mười lần bên ngoài, mà lại còn không phải loại lời nguyền tầm thường.
Mấy tạo vật cơ khí đi vào thì chẳng có phản ứng gì, không hề bị ảnh hưởng vì chúng không có sự sống.
Nhưng các binh chủng vừa lọt vào một cái là lập tức dính hàng trăm loại lời nguyền chồng lên nhau ngay tức khắc, tốc độ giải trừ hoàn toàn không đuổi kịp tốc độ bị dính thêm.
Tất cả chị em thuộc đợt tiến vào đầu tiên chỉ trong vòng ba phút đã bị lời nguyền ăn mòn đến mức vỡ vụn linh hồn."
Tô Bạch nghe xong thì trầm ngâm một lúc.
Lời nguyền trong này ảo giác quá mức, nhưng rốt cuộc nguyên nhân là do đâu cơ chứ?
Anh mở máy thông tin lên, gọi ra hình ảnh trinh sát từ các tạo vật cơ khí.
Hình ảnh do các tạo vật cơ khí ghi lại bên trong cổng thử thách hiển thị rõ mồn một: toàn bộ không gian trống hoác đến đáng sợ.
Không có xương xẩu, không có sinh vật vong linh, cũng chẳng hề có bất kỳ con quái gác cổng nào theo nghĩa truyền thống.
Chỉ vỏn vẹn bóng tối sâu thăm thẳm cùng làn sương đen tuyền mà mới nhìn qua thôi đã đủ khiến người ta gáy nổi ốc toàn thân.