Chương 61

Cơ giáp xuất chiến!

Đăng ngày 30/08/2026

19
Vạn Trí Uyên trút một hơi dài thườn thượt, cả người gần như đổ gục xuống ghế. Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn chăm chằm vào gã khổng lồ bằng thép cao tới 15 mét trước mặt. "Cuối cùng... cũng cử động được rồi." Túc Viêm không hề lãng phí thời gian, lập tức hạ lệnh: "Thông báo cho bộ tư lệnh, cơ giáp có thể xuất chinh bất cứ lúc nào!" Từ phía bộ chỉ huy, giọng nói trầm ổn của Hạ Hạo Duệ truyền đến: "Rõ! Cơ giáp Lôi Trạch mẫu thử nghiệm sẽ do Nhạc Vĩ Phong trực tiếp điều khiển —— Mục tiêu: Tuyến phòng thủ Đông Nam! Mật danh nhiệm vụ —— Rạng Đông Xuất Kích! Đây là lần đầu tiên cơ giáp thực chiến, cũng là lần đầu tiên chúng ta trực diện nghênh chiến với Trùng tộc!" Trong phút chốc, toàn bộ căn cứ rơi vào một sự im lặng đầy phấn khích. Vô số binh sĩ dừng bước, hướng mắt về phía kho chứa máy bay cao lớn ở đằng xa. Tại đó, cơ giáp Lôi Trạch lặng lẽ đứng sừng sững, những dòng năng lượng xanh lam nhấp nháy trong lồng ngực —— tựa như niềm hy vọng thực sự cuối cùng đã mở mắt. Nhận được mệnh lệnh, Nhạc Vĩ Phong lập tức lao đến khu vực nghiên cứu phát triển. Khi cánh cửa khoang bằng hợp kim dày nặng chậm rãi mở ra, một luồng âm thanh gầm rú đầy áp lực ập thẳng vào mặt. Chỉ thấy gã khổng lồ Lôi Trạch cao 15 mét đứng sừng sững giữa kho chứa rực rỡ ánh đèn. Những mạch quang năng xanh trắng luân chuyển dọc theo các khe hở của lớp giáp trụ, trông giống như một con mãnh thú thép sắp sửa tỉnh giấc. Hơi thở của Nhạc Vĩ Phong bất giác trở nên dồn dập. Dù đã trải qua trăm trận chiến, lúc này anh ta vẫn bị chấn động đến mức không thốt nên lời. "Đây... chính là cơ giáp Lôi Trạch sao?" Vạn Trí Uyên bước lên phía trước, giọng nói không giấu nổi vẻ tự hào và kích động: "Đúng vậy. Toàn bộ khung xương chính được chế tạo từ hợp kim Titan Tinh Thần, lớp vỏ ngoài phủ màng mẹ Linh Carbon, vừa đảm bảo khả năng phòng ngự vừa có độ linh hoạt. Nguồn năng lượng cốt lõi là lò phản ứng nhiệt hạch kiểu mới —— trong trạng thái tác chiến cường độ cao, nó có thể vận hành liên tục suốt một tuần lễ." Ông ta dừng lại một chút rồi giới thiệu tiếp: "Hệ thống vũ trang là hệ thống kép —— vũ khí chính gồm pháo laser năng lượng cao và pháo ray từ tính động năng. Cận chiến được trang bị 'Đại rìu Titan Tinh Thần', có thể một nhát chém nát trọng giáp của Trùng tộc. Ngoài ra, cơ giáp còn có khả năng treo mình trên không trong thời gian ngắn và nhảy vọt cơ động cao, nhưng tạm thời chưa có chức năng bay tầm xa —— nó thuộc loại cường kích mặt đất." Nhạc Vĩ Phong chăm chú lắng nghe, thần sắc kiên định: "Đã rõ, dữ liệu hệ thống tôi đã đồng bộ xong. Tôi xuất phát đây!" Vạn Trí Uyên gật đầu: "Chúc cậu may mắn, kỵ sĩ Lôi Trạch!" —— Khi khoang lái đóng sập lại, chùm sáng ở mắt cơ giáp Lôi Trạch rực lên, ánh xanh chói mắt chiếu sáng cả kho chứa. [Hệ thống năng lượng —— Khởi động] [Tỷ lệ đồng bộ thần kinh —— 98%] [Module vũ trang —— Toàn bộ giải khóa] "Cơ giáp Lôi Trạch, Nhạc Vĩ Phong —— xuất chinh!" Cùng với tiếng bước chân nặng nề, cơ giáp Lôi Trạch bước ra bước đầu tiên —— mỗi bước đi đều như gây ra một trận động đất, hất tung bụi mù trời. Trong trung tâm điều khiển, ba người Túc Viêm, Thẩm Minh Kiệt và Vạn Trí Uyên nhìn chằm chằm vào màn hình. Các dòng dữ liệu nhảy múa điên cuồng trên hình chiếu, từ đường cong đầu ra năng lượng, tỷ lệ tải trọng cơ thể cho đến hệ số ổn định... tất cả đều được giám sát chặt chẽ. Túc Viêm trầm giọng: "Bắt đầu ghi chép dữ liệu thực chiến, quan sát và phản hồi đồng bộ toàn bộ quá trình." Thẩm Minh Kiệt khẽ mỉm cười: "Đứa con của chúng ta cuối cùng cũng ra chiến trường rồi." Vạn Trí Uyên nắm chặt tay, ánh mắt rực sáng: "Sau trận chiến này, Lôi Trạch sẽ không còn là vật thí nghiệm nữa —— nó sẽ trở thành lưỡi đao đầu tiên của nhân loại để chống lại trùng tai!" Tuyến phòng thủ Đông Nam. Chân trời rực cháy những đám mây đỏ thẫm, lửa đạn xé toạc màn đêm. Không khí nồng nặc mùi kim loại cháy khét và khói súng. Trên chiến trường, đâu đâu cũng là xác pháo đang bốc cháy và tiếng gầm rít của lũ trùng. Lực lượng tiếp viện từ căn cứ số 001 đã đến từ 5 phút trước, nhưng tình hình vẫn vô cùng nghiêm trọng. Đàn trùng hết lớp này đến lớp khác tràn ra từ các thung lũng và vết nứt địa biểu. Những con Trùng tộc thuộc Chủng Trọng Giáp với lớp vỏ kim loại đang đội mưa bom bão đạn, từng bước áp sát phòng tuyến. "Hỏa lực toàn khai! Nếu không chặn được thì dùng lựu đạn áp chế!" "Báo cáo! Đạn dược chỉ còn 30%!" "Chết tiệt! Cái thứ kia ăn một phát pháo 155mm mà vẫn còn nhúc nhích!" Mỗi tiếng nổ vang lên đều như khía thêm một vết nứt vào tinh thần của họ. Đại đội trưởng mặt mũi đầy bụi đất, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn gầm lên: "Chỉ một câu thôi —— người còn trận địa còn! Không ai được lùi bước!" Anh ta quay người giương súng trường, bắn liên tiếp vào thủy triều đen kịt phía trước: "Tất cả chú ý! Ưu tiên bắn vào các khớp xương của Chủng Trọng Giáp! Đó là điểm yếu của chúng!" Một tiếng nổ dữ dội hất tung cát bụi, chiến hào hàng tiền tiêu bị đàn trùng húc đổ, một chiếc xe tăng bị con bọ khổng lồ hất tung lên không trung. "Đại đội trưởng! Phòng tuyến sắp bị chọc thủng rồi!" "Giữ vững vị trí!" Anh ta nhấn mạnh nút liên lạc trên vai: "Báo cáo căn cứ, chúng tôi vẫn còn trụ được ——" Lời còn chưa dứt, một lưỡi càng của con trọng giáp trùng đã đâm xuyên qua công sự, chấn động làm cả trận địa rung chuyển. Đại đội trưởng nghiến răng, dùng hết sức bình sinh nhét một quả lựu đạn chống tăng vào miệng con trùng. "Cút về địa ngục đi ——!" Oành!!! Vụ nổ kinh hoàng khiến các binh sĩ xung quanh lập tức bị ù tai. Nhưng trong ánh lửa rực trời đó, họ vẫn thấy đàn trùng mới lại tiếp tục ùa lên. Các chiến sĩ tựa lưng vào nhau, mặt đầy máu nhưng vẫn siết chặt cò súng. "Sắp hết đạn rồi!" "Không sao, vẫn còn lưỡi lê!" Khoảnh khắc ấy, trên bầu trời khu phòng thủ Đông Nam chỉ còn vang vọng một khẩu hiệu chấn động lòng người: "Mỗi tấc sơn hà một tấc máu! Người còn trận địa còn!" Ngay lúc khu phòng thủ sắp bị thủy triều trùng nuốt chửng, bầu trời bỗng nhiên vang lên một tiếng rít trầm đục. Đó là âm thanh của không khí bị nén chặt rồi xé toạc. Mọi người bản năng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một khối ánh sáng xanh trắng chói lọi rơi xuống từ chân trời, kèm theo tiếng nổ siêu thanh điếc tai. Một bóng đen thép cao 15 mét đập mạnh xuống giữa chiến trường! —— Cơ giáp Lôi Trạch mẫu thử nghiệm! "Là... cơ giáp! Cơ giáp của chúng ta đến rồi!" Các binh sĩ gần như không tin vào mắt mình. Bề mặt cơ thể khổng lồ lấp lánh các xung năng lượng, lò phản ứng ở ngực tỏa sáng như nhịp tim. Mặt đất sụt xuống nửa mét ngay khi nó tiếp đất, sóng bụi cuộn lên hất văng đám trùng ở hàng đầu! Trong khoang lái, Nhạc Vĩ Phong nắm chặt cần điều khiển, giọng nói thấp nhưng đầy uy lực: "Yên tâm —— viện binh đến rồi." Dứt lời, cơ giáp Lôi Trạch nhấc cánh tay phải lên, bộ tăng áp cơ khí lập tức nổ vang! "Khóa mục tiêu —— Chủng Trọng Giáp!" —— Ầm! Đại rìu Titan Tinh Thần mang theo vòng cung năng lượng khủng khiếp chém thẳng từ trên không xuống. Lớp vỏ cứng như thép tấm của Chủng Trọng Giáp bị chẻ làm đôi trong nháy mắt! Cú xoay rìu ngược lại tạo ra sóng xung kích xé nát không khí, hàng chục con trùng bị nghiền thành mảnh vụn! Ngay sau đó, tháp pháo trên vai giải khóa, pháo laser năng lượng cao nòng đôi khởi động —— [Mục tiêu: Khu vực tập trung đàn trùng] [Hội tụ năng lượng —— Phát hỏa!] Một dải ánh sáng trắng chói mắt vạch đôi chiến trường, đàn trùng bị nhiệt độ cao làm tan chảy ngay lập tức, để lại những mảng đất đen ngòm và hơi nước bốc nghi ngút! Nhạc Vĩ Phong nheo mắt, đạp mạnh bộ đẩy, cả bộ cơ giáp nhảy vọt vào giữa vòng vây đàn trùng: "Đến đây! Tiếp tục đến nộp mạng đi!" Cơ giáp Lôi Trạch hóa thành một cơn lốc xanh trắng, đại rìu múa cuồng loạn trên không trung như một cỗ máy xay thịt khổng lồ. Tiếng gầm thét, tiếng nổ, tiếng kim loại va chạm trộn lẫn vào nhau. Đà tiến công của thủy triều trùng đã bị xoay chuyển một cách ngoạn mục! Các binh sĩ trên trận địa sững sờ kinh ngạc. "Đó là —— cơ giáp của Đại Hạ chúng ta sao?!" "Trời ạ, đây mới chính là tấm khiên thực sự của nhân loại!" "Cơ giáp Lôi Trạch! Làm tốt lắm!!"
Cơ giáp xuất chiến! — Kích Hoạt Cổng Dịch Chuyển Khởi Đầu Hợp Tác Cùng Quốc Gia — Xem Truyện Chữ