Chương 607
Bốc thăm đến Thanh Sơn phủ
Đăng ngày 30/08/2026
19
Thực tế, không chỉ riêng gã tráng hán kia, mà hiện tại ở Ngọc Long thành, những người có suy nghĩ như gã không hề ít.
Đám người này đều ôm tâm lý cầu may, thậm chí còn nảy sinh oán trách đối với cách làm của Ngọc Hư điện. Họ cho rằng tất cả chỉ là lời đồn thổi gây hoang mang, mục đích cuối cùng là để đám tán tu bọn họ phải tiêu pha trong Ngọc Long thành mà thôi.
Thế là, sau ba tháng sống trong sợ hãi, đã có không ít người phớt lờ lời khuyên ngăn mà tự ý rời thành.
Về việc này, các đệ tử Ngọc Hư điện thay phiên trực gác cũng chẳng có cách nào khác, đành phải mặc kệ bọn họ.
Nhưng những người này không hề biết rằng, họ vừa mới rời đi thì ngay sau đó, một vị cao thủ Kim Đan đã từ hướng Ngọc Long sơn mạch phi nước đại vào thành, chạy thẳng một mạch vào trong phủ thành chủ.
Chẳng bao lâu sau, từng hàng dài đệ tử Ngọc Hư điện xếp đội ngũ chỉnh tề, khí thế hùng hổ từ phía tây môn tiến vào Ngọc Long thành, cũng nhắm thẳng hướng phủ thành chủ mà đi.
Tình hình này lập tức khiến những tu sĩ còn chưa kịp rời thành phải lo âu, nghi hoặc không thôi.
Ngày hôm sau, mùng một tháng chín.
Thúy Trúc phong.
Lục Ly vẫn đang trong trạng thái bế quan tu luyện, chợt nghe thấy trong viện vang lên tiếng gọi. Cậu vốn đã sắp kết thúc đợt tu hành, liền vội vàng rời khỏi Thời Gian điện.
Cậu bước ra hành lang nhìn xuống dưới, hóa ra là Kim Nguyên Bảo.
Thấy vẻ mặt Kim Nguyên Bảo đầy lo lắng, dường như đã xảy ra chuyện gì trọng đại, Lục Ly vội vàng hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Kim Nguyên Bảo đáp:
"Khởi bẩm Trưởng lão, bên Thanh Ninh phong truyền tin gấp, nói là có đại sự xảy ra, mời Trưởng lão lập tức qua đó một chuyến. Hơn nữa còn lệnh cho đám đệ tử phổ thông chúng ta cũng phải tập hợp tại quảng trường nội môn."
Nghe vậy, Lục Ly khẽ nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi nói:
"Ta biết rồi, ta sẽ sang đó ngay."
Dứt lời, cậu quay vào phòng thu dọn đơn giản, sau đó liền cấp tốc lên đường tới Thanh Ninh phong.
Đợt bế quan này, Lục Ly đã tiêu tốn gần như sạch sành sanh số Trung phẩm linh thạch trên người, tổng cộng hơn 50 vạn viên. Tuy nhiên, thu hoạch có được cũng rất đáng giá, tu vi của cậu cuối cùng đã đột phá từ Hậu kỳ sơ nhập lên đến cấp bậc Hậu kỳ đại thành.
Tại Ngọc Hư điện hiện giờ, cậu cũng đã được coi là một tồn tại thuộc hàng xuất sắc.
Trong lúc Lục Ly đang trên đường tới Thanh Ninh phong, từ các ngọn núi khác cũng liên tục có người ngự không mà lên, bay về phía quảng trường nội môn. Xem tình hình này, e rằng thật sự đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa.
Lúc này, tại đại điện tầng cao nhất của Thanh Ninh phong.
Chu Thanh Huyền chau mày, lão chắp tay sau lưng, im lặng nhìn các vị Trưởng lão lần lượt kéo đến.
Thấy cảnh này, một vài Trưởng lão không rõ sự tình bắt đầu thì thầm bàn tán, còn những người đã nghe ngóng được chút phong thanh thì sắc mặt đều ngưng trọng y hệt Chu Thanh Huyền.
Chẳng mấy chốc, trong đại điện đã tụ tập không dưới 20 vị Trưởng lão, và Lục Ly cũng vừa kịp lúc bước vào.
Cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi tiến đến bên cạnh Khương Ngọc Thiện, nhỏ giọng hỏi:
"Tiền bối, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Khương Ngọc Thiện thấy là Lục Ly thì hơi ngẩn ra, sau đó cũng hạ thấp giọng nói:
"Chuyện cụ thể thế nào lão phu cũng không rõ lắm, nhưng đa phần là có liên quan đến vụ yêu thú động loạn thời gian trước."
"Yêu thú động loạn ư?"
Lục Ly nghi hoặc hỏi:
"Gần đây lại có nơi nào xảy ra vấn đề sao?"
Khương Ngọc Thiện biết Lục Ly vừa bế quan xong nên liền âm thầm truyền âm giải thích. Lục Ly nghe xong, ngay lập tức hiểu rõ ngọn ngành.
Nhưng điều khiến cậu không giải thích được là, theo lời Khương Ngọc Thiện, chẳng phải vụ yêu thú động loạn đó đã được dẹp yên rồi sao? Tại sao còn phải làm ra trận thế lớn thế này, chẳng lẽ lại có đợt thú triều mới bùng phát?
Nếu thật sự là vậy, đợt thú triều lần này e rằng không hề đơn giản, bằng không Chu Thanh Huyền cũng chẳng thể một lúc triệu tập nhiều Trưởng lão như thế, thậm chí ngay cả đệ tử nội môn cũng phải tập hợp toàn bộ.
Đúng lúc này, Chu Thanh Huyền cuối cùng cũng lên tiếng:
"Các vị, xin hãy nghe lão phu nói."
Lời vừa thốt ra, toàn trường lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Chu Thanh Huyền.
Chu Thanh Huyền cũng không vòng vo, lớn tiếng nói:
"Hôm nay triệu tập mọi người đến đây chỉ vì một việc, đó là các tuần tra Trưởng lão ở bên ngoài liên tục truyền tin về, nói rằng tại nhiều nơi trên khắp Tinh Vân quốc đang đồng loạt bùng phát thú triều mãnh liệt. Đám yêu thú này tu vi tuy không cao, nhưng số lượng lại cực kỳ đông đảo, đi đến đâu là càn quét đến đó, bá tánh dọc đường thương vong vô số..."
Đây là thú triều toàn diện bùng phát sao?
Nghe giọng nói trầm trọng của Chu Thanh Huyền, trong lòng mọi người không hẹn mà gặp đều nảy sinh ý nghĩ này.
Chu Thanh Huyền nói rất nhanh, ý tứ cũng rất rõ ràng, chính là muốn các vị Trưởng lão mỗi người dẫn theo một số đệ tử ra ngoài, hỗ trợ thường dân và tán tu di tản vào ba tòa đại thành trì.
Bởi vì ba tòa thành này được xây dựng chính là để đối phó với thú triều, bên trong có phòng ngự đại trận cường đại, đủ sức chống đỡ sự xâm nhiễu của đại yêu thông thường.
"Chưởng giáo đại nhân, chúng ta có nhiều cao thủ Kim Đan như vậy, trực tiếp ra tay bình định thú triều chẳng phải là được rồi sao, hà tất phải di tản vào ba tòa thành trì làm gì?" Có người không nhịn được lên tiếng.
"Phải đó, nếu toàn bộ cao thủ Kim Đan của Ngọc Hư điện chúng ta cùng xuất kích, chắc hẳn sẽ dễ dàng dẹp yên thú triều thôi." Một người khác tán đồng.
Chu Thanh Huyền nghe vậy, nhàn nhạt đáp:
"Hai vị Trưởng lão nói cũng có lý, nhưng các vị đã bỏ qua một vấn đề trọng yếu rồi."
"Vấn đề trọng yếu?"
Hai người nghe xong, vội vàng nhìn Chu Thanh Huyền với ánh mắt dò hỏi.
"Đúng vậy, một vấn đề rất quan trọng. Các vị đã nghĩ qua chưa, tại sao đám yêu thú này lại đột ngột bùng phát? Hơn nữa còn là bùng phát trên diện rộng, giống như đã hẹn trước với nhau vậy."
Câu nói này vừa đưa ra, không chỉ hai vị Trưởng lão vừa đặt câu hỏi mà tất cả những người có mặt đều biến sắc. Rõ ràng, mọi người đã nhìn ra điểm mấu chốt.
Tinh Vân quốc rộng lớn như thế mà thú triều lại có thể nổ ra cùng một thời điểm, điều đó chỉ chứng minh một điều: đám yêu thú này đang bị một thế lực cường đại nào đó thao túng, khiến chúng đồng loạt hành động vào một thời điểm nhất định.
Cho nên, thứ bọn họ phải đối mặt hiện giờ không phải là đợt thú triều ngoài mặt này, mà là bàn tay đen đứng sau thao túng tất cả. Nếu không nhổ tận gốc bàn tay đen đó, Tinh Vân quốc sẽ vĩnh viễn không có ngày yên bình.
Nói đến nước này, Chu Thanh Huyền cũng không phí lời thêm, lão trực tiếp lấy ra một ống xăm, nói với mọi người:
"Ở đây có tổng cộng 24 thẻ xăm, các vị có mặt mỗi người rút một thẻ. Trên thẻ có viết tên của sáu phủ thuộc Tinh Vân quốc, các vị rút trúng phủ nào thì đến phủ đó hỗ trợ di tản, mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Thấy Chu Thanh Huyền vậy mà lại dùng cách bốc thăm, mọi người đều cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng không ai phản đối, làm thế này xem ra cũng khá công bằng.
Lục Ly cũng nằm trong hàng ngũ bốc thăm, cậu tùy ý rút lấy một thẻ, nhìn qua thì thấy trên đó viết rõ ba chữ "Thanh Sơn phủ", không khỏi cảm thấy phiền muộn vô cùng.
Rút trúng Thanh Sơn phủ đúng là cái số cực nhọc mà.
Bởi vì Thanh Sơn phủ nằm ở cực nam của Tinh Vân quốc, không chỉ đường xá xa xôi, mà nơi di tản còn không nằm trong bản phủ, mà là Vân An thành thuộc Lạc Vân phủ kế bên.
"Lục Ly huynh đệ, ngẩn người ra đó làm gì, mau đi thôi chứ?"
Trong lúc Lục Ly còn đang thẫn thờ, phía sau đột nhiên vang lên tiếng thúc giục.
Lục Ly quay đầu lại nhìn, phát hiện người đứng sau chính là Dịch Thanh Dương. Nhìn vào ống xăm chỉ còn lại ba thẻ, cậu khẽ giật giật khóe miệng, thầm mặc niệm cho đối phương...