Chương 28
Chương 28: Sự cấp tòng quyền! (Đã sửa)
Đăng ngày 31/08/2026
19
Trong vài giờ tiếp theo, đám Bảo Khả Mộng hoang dã ở Thường Bàn Sâm Lâm đã phải đón nhận ngày đen tối nhất cuộc đời làm sâu của chúng.
"Chim nhỏ vui vẻ hót líu lo trên cành cây..."
Tiểu Trí vừa rảo bước vui vẻ giữa khu rừng, vừa lẩm nhẩm mấy câu hát chẳng biết lấy từ đâu ra.
"..."
Tiểu Hà khoanh tay trước ngực, lẳng lặng đi phía sau.
Đây rốt cuộc là cái thứ nhạc dở hơi từ đâu chui ra vậy?!
Lời ca vừa thiếu logic vừa chẳng chút mỹ cảm, lại thêm cái giọng hát quái gở của Tiểu Trí nữa thì đúng là cạn lời luôn!
Cái tiếng ồn này chẳng khác nào Bộc Âm Quái gào cả!
Vốn dĩ phải đi giữa cái chốn Thường Bàn Sâm Lâm nhúc nhúc sâu bọ này đã khiến tâm trạng Tiểu Hà bực bội lắm rồi, giờ lại thêm cái khoản bị Tiểu Trí tra tấn lỗ tai liên tục, trán cô bắt đầu nổi đầy gân xanh.
Hai người cùng vài con Bảo Khả Mộng nhỏ chậm rãi tiến vào khu vực bên trong Thường Bàn Sâm Lâm, ánh nắng xuyên qua vòm cây rậm rạp rải xuống những vệt sáng lốm đốm.
"Đến nơi rồi đúng không? Lục Mao Trùng, Tỉ Tỉ Điểu!"
Tiểu Trí nhận ra dường như đã vào đến khu vực bên trong Thường Bàn Sâm Lâm, cất tiếng hỏi hai "thổ địa" đang dẫn đường phía trước.
"Chíp chíp!"
Tỉ Tỉ Điểu vỗ cánh trên không trung, gật gật đầu.
"Xè..."
Lục Mao Trùng đang nằm trên vai Tiểu Trí cũng ngoan ngoãn khẽ gật đầu.
"Cuối cùng cũng tới rồi sao?!"
Gương mặt Tiểu Trí hiện rõ vẻ háo hức.
"Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, đừng để xổng bất kỳ con Bảo Khả Mộng hoang dã nào bên đường nhé!"
Cậu xoa xoa hai tay đầy hăng hái.
Đúng vậy, thứ cậu sắp làm chính là... càn quét cày cấp!
Hốt trọn toàn bộ đám Bảo Khả Mộng hoang dã quanh khu vực bên trong Thường Bàn Sâm Lâm này!
Lần xuất hành này Tiểu Trí chuẩn bị cực kỳ chu đáo.
Balo chật nát thuốc thương, Giải Độc Dược cùng Thụ Quả hồi phục thể lực, lại thêm bên cạnh có Thủy Hệ Đại Sư mạnh mẽ như Tiểu Hà—người sở hữu Bạo Lý Long—bảo kê, chuyến này nhóm Tiểu Trí hoàn toàn có thể vung tay vung chân thỏa thích.
"Tỉ Tỉ Điểu, cậu bay cao lên một chút, đừng để cây cối che mất tầm nhìn! Dùng Đặc Tính 'Ánh Mắt Sắc Lẻm' của cậu mà tìm kiếm con mồi xung quanh đi!"
"Tỉ——!" Tỉ Tỉ Điểu vỗ cánh bay vút lên cao, ánh mắt sắc lẹm đảo qua một lượt, thu trọn mọi động tĩnh ở vùng không gian rộng lớn bên dưới vào tầm mắt.
Có Tỉ Tỉ Điểu đè bẹp đối thủ bằng tầm nhìn tuyệt đối, cộng thêm "thổ địa" Lục Mao Trùng dẫn đường chuẩn từng centimet, đội của Tiểu Trí đi tới đâu càn tới đó, chẳng khác nào chốn không người.
Dù là Lục Mao Trùng hay Độc Giác Trùng trong bụi cỏ ven đường, Ba Ba đang nghỉ ngơi làm tổ trên vòm cây, hay Tiểu Lạp Đạt đùa giỡn giữa rừng...
Tất cả đều biến thành hũ kinh nghiệm cho cả đội.
Một con, hai con, ba con, bốn con, quyết không tha cho con nào!!!
Thanh kinh nghiệm của đội Tiểu Trí tăng vọt điên cuồng như ngồi tên lửa.
Chẳng có gì phải nghi ngờ, thế giới Bảo Khả Mộng quả thực tồn tại khái niệm cấp độ.
Việc đánh bại các Bảo Khả Mộng đúng là có thể giúp thăng cấp.
Thế nhưng tuyệt đối không có chuyện "vì sợ đau nên cày max cấp mới chịu rời làng tân thủ".
Khi cấp độ đã cao, nếu tiếp tục farm mấy con Bảo Khả Mộng cấp quá thấp thì sẽ chẳng thu hoạch hay tăng tiến được gì nữa.
Chỉ khi thực chiến với Bảo Khả Mộng ngang cơ, xấp xỉ, hoặc thậm chí mạnh hơn, phần thưởng thu về mới thực sự ngon lành!
Thế nhưng trớ trêu thay... cả đội của Tiểu Trí lại toàn là mấy em Bảo Khả Mộng cấp thấp!
Bói thế nào cũng không ra nổi một con cấp cao vượt trội.
Thành ra, khu vực rìa Thường Bàn Sâm Lâm này tự nhiên trở thành bãi săn farm kinh nghiệm lý tưởng cho đám Bì Cáp Khâu.
Sau khi càn quét một chặng đường dài, Lục Mao Trùng hớn hở dẫn Tiểu Trí tới một vùng đất ẩn nấp sâu trong rừng.
Tại đó sừng sững một cây cổ thụ khô khổng lồ.
Trên cành cây treo lố nhố hàng trăm con Thiết Xác Dũng màu vàng, số lượng nhiều tới mức giật mình, nhìn qua chẳng khác nào một mỏ vàng.
Và đúng là mỏ vàng thật.
Có điều đây là mỏ vàng mang tên "bao kinh nghiệm" mà thôi.
"Tuyệt vời quá!!" Hai mắt Tiểu Trí sáng rực.
"Xè!"
Lục Mao Trùng cũng mắt sáng như sao.
Đàn Đại Châm Phong này vốn đã bất hòa với tộc Lục Mao Trùng của nó, giờ nhân lúc đám Đại Châm Phong đi vắng, hốt trọn ổ Thiết Xác Dũng này là chuẩn bài luôn.
Làm thế này coi như cũng không phụ lòng những đồng loại Lục Mao Trùng đã hy sinh làm hũ kinh nghiệm cho nó cùng đồng đội.
Lục Mao Trùng hài lòng gật gật đầu.
"Nhưng làm thế này liệu có ổn không nhỉ? Nhân lúc người ta không nhúc nhích được mà đi giở trò tập kích!"
"Có phải là hơi thiếu võ đạo không?!"
Tiểu Trí đưa tay vuốt cằm, hơi đắn đo nói.
Thế nhưng ngay giây sau... cậu lại nhìn thấy giữa tán lá rậm rạp của cây cổ thụ ấy đang kết mấy quả Thụ Quả to bự màu xanh lục bảo!!
"Đó là..."
Dù tầm nhìn bị chùm Thiết Xác Dũng vàng ươm cùng vòm lá rậm rạp che khuất, không nhìn rõ rốt cuộc đó là quả gì,
nhưng Tiểu Trí lập tức nhận ra ngay, mấy quả này tuyệt đối chẳng phải dạng vừa đâu!
Đầu tiên là ngoại hình đã vô cùng độc lạ!
Thứ hai, Đại Mộc Bác Sĩ từng bảo, thiên tài địa bảo ngoài tự nhiên lúc nào cũng có Bảo Khả Mộng mạnh mẽ trấn giữ!
Cả một đại gia đình Đại Châm Phong cắm trại ở đây, còn chưa đủ chứng minh sao?!
"Bì Cáp Khâu, dùng Thập Vạn Phục Đặc! Qua Qua Phao Oa, dùng Thủy Chi Ba Động! Tỉ Tỉ Điểu, Liệt Bạo Phong! Tập trung dồn sát thương vào thân cây!"
"Bì cá——khâu!"
"Qua!"
"Chíp!"
Tia điện, dòng nước và cuồng phong đồng loạt bùng nổ, găm trúng phóc vào cành cây thô ráp đang treo đầy Thiết Xác Dũng.
"Oành——!!"
Tiếng nổ dữ dội vang lên rền vang giữa Thường Bàn Sâm Lâm tĩnh lặng, sóng xung kích năng lượng cuồng nộ khiến cả cây cổ thụ khô khổng lồ rung lắc dữ dội.
Mấy quả Thụ Quả màu xanh tỏa ra ánh sáng kỳ lạ rơi vèo xuống, theo ngay sau đó là mấy chục cái kén Thiết Xác Dũng.
Tất nhiên, kén của Thiết Xác Dũng cũng giống như Thiết Giáp Dõng, vỏ cứng vô cùng, rơi từ độ cao này xuống cũng chẳng hề hớn gì.
Nghĩ đến đây, Tiểu Trí gạt hết đắn đo, chỉ huy mấy con Bảo Khả Mộng nhanh tay hứng lấy quả.
Bì Cáp Khâu kích hoạt Cao Tốc Di Động, thân hình nhấp nháy liên hồi, hứng trọn ba bốn quả ngọt mượt mà như chơi xếp hình Tetris.
Qua Qua Phao Oa cũng chẳng chịu kém cạnh, bật nhảy lên cao rồi bắn ra dải Bao Mạt trắng xóa dính chặt xuống đất, đón trọn thêm mấy quả đang rơi xuống.
Tỉ Tỉ Điểu lại càng bá hơn khi lướt chao qua bằng tấm lưng rộng rãi, tiện thể đỡ luôn vài quả nữa.
Chỉ có Lục Mao Trùng là kiên cường lết về phía trước, nhưng nó vừa bò được vỏn vẹn hai mét thì đồng đội đã đỡ sạch bách không sót quả nào.
"Pha này bội thu rồi!"
Tiểu Trí sướng rơn nắm chặt tay.
Cậu cũng không quên an ủi chú Lục Mao Trùng dưới chân:
"Không sao đâu Lục Mao Trùng, đợi cậu tiến hóa xong cũng biết bay thôi, lúc đó hết lo rùa bò nhé."
Lục Mao Trùng dốc hết sức bình sinh mới lết nổi hai mét nghe vậy thì mắt rấn rấn nước mắt, gật đầu vẻ tội nghiệp vô cùng.
Thế nhưng, cả Tiểu Trí lẫn đám Bảo Khả Mộng đều đánh giá thấp cái hậu quả mà đòn phối hợp tấn công vừa rồi gây ra.
Cùng với sự rung chấn dữ dội của thân cây, một số Thiết Xác Dũng bám trên cành chẳng chịu nổi mức độ lắc lư bạo lực này, phần tơ cố định cơ thể lập tức đứt đoạn.
"Bộp! Bộp! Bộp!"
Hơn chục con Thiết Xác Dũng tựa như trái chín rụng cành, rơi bôm bốp từ trên cao xuống, nện thẳng vào nền đất cứng nát.
Ngay sau đó, biến cố nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người đột ngột nổ ra.
Bị kích thích bởi cú va chạm vật lý cực mạnh khi chạm đất cùng tiếng nổ như chấn động màng nhĩ, luồng năng lượng vốn dĩ đã đạt tới điểm tới hạn bên trong đám Thiết Xác Dũng lập tức bùng nổ dữ dội.
"Vút——!"
Hơn chục luồng ánh sáng tiến hóa màu trắng thuần rực rỡ đồng loạt bùng lên không một điềm báo nơi đáy rừng u tối, rọi sáng bừng gương mặt Tiểu Trí và Tiểu Hà!
"Tiến... tiến hóa rồi sao?!"
Tiểu Hà giật thót trợn tròn mắt, thốt lên kinh ngạc.
Ánh sáng tan đi, hơn chục con Đại Châm Phong vừa lột xác, thân hình to tướng với đôi mắt lấp lánh ánh đỏ giận dữ chễm chệ xuất hiện ngay trước mặt hai người.
Chiếc kim độc tẩm đầy độc tố nơi đuôi chúng đang nhỏ từng giọt chất độc nguy hiểm.
Cùng lúc đó, Tỉ Tỉ Điểu trên không trung cũng phát ra tiếng còi báo động xé tai—động tĩnh vụ nổ khổng lồ bên dưới cùng luồng khí tức tiến hóa của lũ Thiết Xác Dũng đã lập tức làm kinh động tới binh đoàn Đại Châm Phong trưởng thành đang đi kiếm ăn xa xa, chúng dường như đang điên cuồng lao về bảo vệ nhà chính... à suýt nhầm, bảo vệ tổ nhà mình!
"Vù vù vù——!!"
Bên trong là hàng chục con Đại Châm Phong mới tiến hóa, bên ngoài là đàn Đại Châm Phong rợp trời đang kéo về, cục diện lập tức vỡ trận!
"Hỏng rồi! Chạy là thượng sách!" Mặt Tiểu Trí biến sắc.
Thế nhưng vài con Đại Châm Phong vừa tiến hóa có tốc độ nhanh như chớp, vừa vỗ cánh đã hóa thành mấy vệt tàn ảnh vàng đen xen kẽ, chĩa thẳng những mũi kim độc sáng quắc lạnh lùng đâm tới mặt Tiểu Hà—người ở gần nhất!
Ngay trong khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, phản xạ cơ thể của Tiểu Trí thậm chí còn nhanh hơn cả não bộ.
"Cẩn thận!"
Cậu lao mạnh về phía trước, một tay ôm chầm lấy vòng eo thon gọn của Tiểu Hà rồi đè cô ngã nhào vào bụi cỏ rậm rạp. Cả hai lăn lộn hai vòng trên mặt cỏ, né được mấy mũi kim độc chết người vừa sượt qua da đầu trong gang tấc.
Pha đụng chạm cơ thể đột ngột làm não Tiểu Hà đứng hình ngay lập tức. Cô cảm nhận rõ mồn một thân nhiệt nóng hổi cùng nhịp tim đập thình thịch đầy uy lực của cậu thiếu niên.
"Mọi người mau chạy đi!"
Địch mạnh trước mắt, Tiểu Trí làm gì còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện này.
Hệt như cái lần cậu chẳng chút chần chừ đè Tiểu Hà ngã xuống trước mặt Bạo Lý Long vậy.
Bàn tay vẫn cứ vô tình đặt nhầm vào vị trí không nên đặt...
Nhưng tình thế cấp bách, đại trượng phu không chấp tiểu tiết!
Cậu bế xốc Tiểu Hà từ dưới đất lên, thực hiện một pha "bế kiểu công chúa" cực kỳ bá đạo rồi ôm chặt cô trong lòng.
"Xoạt!" Tiểu Trí rút Tinh Linh Cầu ra cực kỳ quyết đoán, thu ngay chú Lục Mao Trùng chân ngắn tũn không chạy nổi đang tròn mắt chuẩn bị xem kịch vui vào bóng.
Rồi cậu nhún chân dồn sức phóng đi như một con Đô Đô Lợi sổng chuồng, ôm chặt Tiểu Hà lao thẳng vào bụi rậm rạp!