Chương 1897
Ứng nghiệm, ba đại cao thủ đỉnh phong giáng lâm!
Đăng ngày 30/08/2026
19
Dù là Tuyết Đế đi chăng nữa, nếu chỉ xét riêng về thuộc tính cơ bản thì vẫn còn kém Bàn Tử một chút.
Bàn Tử đã tiến hành liên kết với Lâm Thiên Hạo, mà bản thân cậu ta có thể liên kết tối đa tới tận mười người!
Dưới sự hỗ trợ đắc lực từ Lâm Thiên Hạo, mười người mà Bàn Tử chọn để liên kết đều sở hữu những chỉ số thuộc tính cơ bản thuộc hàng top đầu trong giới nhà mạo hiểm.
Lúc này, Bàn Cổ đại thần đang cùng hai bản thể Lộ Lâm Độ - Phủ Ma lao vào một cuộc hỗn chiến kịch liệt.
Trong khi đó, Lâm Thiên Hạo cũng rơi vào vòng vây của ba kẻ lạ mặt.
"Không thể nào!"
Sắc mặt Lâm Thiên Hạo trở nên xanh mét.
Khí tức tỏa ra từ ba kẻ này vô cùng quỷ dị và mạnh mẽ. Điều đáng nói là trước đó, Ngải Luân Tư - La Mạn đã dùng thuật suy diễn và nói rằng sẽ có ba kẻ xuất hiện.
Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Lâm Thiên Hạo thực sự không dám tin vào điều đó. Nếu ba kẻ này đúng là những người mà Huyền Vũ Toán Thiên Giáp đã tiên đoán, vậy thì anh buộc phải đánh giá lại giá trị của bộ giáp này.
Đồng thời, anh cũng phải nhìn nhận lại vị sư phụ bí ẩn của Dã Tâm đạo trưởng. Một món pháp bảo có thể suy diễn được cả hành tung của Thánh nhân như Huyền Vũ Toán Thiên Giáp, vậy mà lại không thể nhìn thấu được sư phụ của Dã Tâm, điều này liệu có hợp lý không?
Dù trong lòng đang ngổn ngang suy nghĩ, nhưng Lâm Thiên Hạo ra tay lại chẳng chút nương tình.
Anh tung ra từng luồng Quy tắc chi lực tấn công về phía ba kẻ kia để dò xét. Cùng lúc đó, thiên phú Thôn Thiên Phệ Địa cũng được kích hoạt, bao trùm lấy đối phương.
Thôn Thiên Phệ Địa ngoài khả năng cướp đoạt sức mạnh, còn giúp anh phân tích hệ thống năng lượng của kẻ địch thông qua những gì nuốt chửng được.
"Ding, bạn đã thôn phệ sức mạnh vô danh, ngộ tính Mộc thuộc tính +5000, kháng tính Mộc thuộc tính +5000, Điểm sinh mệnh +2 triệu, hồi phục sinh mệnh +5000/giây, Điểm thuộc tính tự do +5000."
Lâm Thiên Hạo khẽ nhướng mày, kẻ đầu tiên anh nuốt chửng mang năng lượng thuộc tính Mộc.
Sau đó, anh tiếp tục thử nghiệm thôn phệ hai kẻ còn lại. Tuy nhiên, chỉ dựa vào việc nuốt chửng năng lượng thì vẫn rất khó để khẳng định bọn chúng có phải là ba người mà Ngải Luân Tư - La Mạn đã nhắc tới hay không.
"La Mạn, cô giúp tôi quan sát bọn chúng, xem có phải là ba kẻ mà cô đã tiên đoán không."
Lâm Thiên Hạo lên tiếng nhắc nhở, sau đó lập tức thi triển Thánh nhân dị tượng.
Thánh nhân dị tượng: Cửu Thiên Bất Diệt Lôi Tôn!
Thánh nhân dị tượng: Hỗn Độn Khai Thiên Chùy!
Lâm Thiên Hạo liên tiếp triệu hồi hai đại dị tượng. Khi kết hợp lại, chúng tạo thành một đòn phối hợp với uy lực kinh thiên động địa.
Cửu Thiên Bất Diệt Lôi Tôn nắm chặt Hỗn Độn Khai Thiên Chùy, giáng xuống một đòn sấm sét đầy uy mãnh.
Kẻ dẫn đầu mặc kim y lộ vẻ nghiêm trọng, trầm giọng nói:
"Chẳng trách bọn họ phải để những lão già như chúng ta ra mặt, Tuyết Đế này quả thực quá mạnh."
Dứt lời, phía sau gã đàn ông kim y đột ngột mở ra một con mắt khổng lồ.
"Nhãn thứ nhất: Manh Thiên!"
Ngay khi gã vừa dứt lời, Lâm Thiên Hạo cảm thấy thần thức của mình bị nén chặt một cách cực đoan. Cuối cùng, phạm vi thần thức của anh bị ép xuống chỉ còn chưa đầy trăm mét.
"Đây... dường như là thủ đoạn của Cửu Nhãn Kim Thiềm. Nhãn thứ nhất của ông ta chính là Manh Thiên, một loại Quy tắc chi lực cực kỳ bá đạo."
"Sau khi trúng Manh Thiên, thần thức và tầm nhìn của kẻ địch sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, rất khó để phát huy thực lực vốn có."
Nghe những lời giải thích của Ngải Luân Tư - La Mạn, Lâm Thiên Hạo biết rằng kết quả suy diễn từ Huyền Vũ Toán Thiên Giáp khả năng cao là chính xác.
Nhưng lúc này anh không còn thời gian để suy nghĩ sâu xa. Một kẻ khác trong nhóm ba người bước lên phía trước.
"Tuyết Đế, ngươi đã tàn sát bao nhiêu người của tộc Cốc Lê Mộc chúng ta, hôm nay, cuối cùng ngươi cũng phải trả giá cho những gì mình đã làm."
Gã trung niên mặc trường bào lạnh lùng lên tiếng.
Người của gia tộc Cốc Lê Mộc!
Kết hợp với kết quả tiên đoán trước đó, thân phận của kẻ này đã quá rõ ràng.
"Cốc Lê Mộc - Trường Thanh?" Lâm Thiên Hạo bình thản hỏi.
"Ngươi biết ta sao?"
"Là con ả phản bội La Mạn kia nói cho ngươi biết?"
"Không đúng, ả cũng đâu biết ta sẽ tới đây."
Khi thân phận của kẻ thứ hai được xác nhận, sự nghi ngờ về Huyền Vũ Toán Thiên Giáp đã hoàn toàn biến mất. Vậy thì gã thanh niên có vẻ ngoài bình thường kia chắc chắn chính là cường giả Giả Thánh đỉnh phong của nhân tộc: Đồ Thiên Đại Đế!
"Các người từng là Thánh nhân, giờ lại kéo đến bắt nạt một hậu bối như tôi, e là không hợp lẽ thường cho lắm." Lâm Thiên Hạo nhàn nhạt nói.
Nghe vậy, Cốc Lê Mộc - Trường Thanh hừ lạnh một tiếng:
"Tuyết Đế, không cần phải phí lời nữa."
"Ân oán giữa chúng ta đã không thể hóa giải, vậy thì hãy dùng sinh tử để kết thúc trận chiến này đi."
Lâm Thiên Hạo định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, anh chậm rãi đáp:
"Được."
Anh khẽ gật đầu: "Vậy thì sẽ như các người mong muốn."
Dứt lời, mười sáu đại giới vực cùng mười sáu đại Thánh nhân dị tượng đồng loạt khai mở.
"Thứ gì không giết được tôi, sẽ chỉ làm tôi mạnh mẽ hơn mà thôi."
Lâm Thiên Hạo thúc động toàn bộ dị tượng, bắt đầu những đợt tấn công điên cuồng.
Cốc Lê Mộc - Trường Thanh nhíu mày, cũng không chịu kém cạnh. Phía sau lão xuất hiện một cây cổ thụ khô héo, đó chính là Thánh nhân dị tượng của lão.
Đồ Thiên Đại Đế cũng triệu hồi dị tượng là một thanh dao găm sắc lạnh. Bọn chúng hoàn toàn không có ý định tha cho Lâm Thiên Hạo, trận chiến này ngay từ đầu đã nhắm tới mục tiêu hủy diệt anh.
"Lấy đông hiếp ít, thế này thì không hay cho lắm đâu."
Đúng lúc này, một bóng người bước ra. Không ai khác chính là Kính Cận. Quanh thân cậu ta tỏa ra khí tức cuồng bạo đến cực điểm, uy áp chấn động cả đất trời.
"La Hầu, đối thủ của ngươi là ta."
Ngay lập tức, nữ nhân hai cánh bước tới. Mỗi bước chân của ả khiến trời đất xuất hiện vô số lông vũ trắng xóa. Những chiếc lông vũ này phủ kín không gian, bao vây lấy Kính Cận, dường như chỉ trong chớp mắt có thể nghiền nát cậu ta.
Ánh mắt Kính Cận đanh lại, huyết sát chi lực quanh người bùng nổ, xé toạc màn lông vũ kia.
"Nếu thực lực của ngươi chỉ có vậy, thì có lẽ ngươi sắp phải chết rồi đấy."
Vừa dứt lời, Kính Cận bước tới, dưới chân hiện ra vô số đao binh xếp thành hình hoa sen, xoáy mạnh về phía nữ nhân hai cánh.
Ở phía bên kia, Lâm Thiên Hạo cũng đang kịch chiến với Cốc Lê Mộc - Trường Thanh, Đồ Thiên Đại Đế và Cửu Nhãn Kim Thiềm.
"Khô mộc khai hoa, Sinh mệnh tước đoạt!"
Cốc Lê Mộc - Trường Thanh đưa tay chỉ vào cây khô trước mặt. Cây khô bỗng đâm chồi nảy lộc, trong khi thanh máu của Lâm Thiên Hạo bắt đầu tụt xuống. Dường như cái cây này đang hút lấy sinh mệnh của anh để làm chất dinh dưỡng.
Lâm Thiên Hạo nheo mắt, vẻ mặt thoáng chút nghiêm trọng. Thủ đoạn này đã có phần tương đồng với khả năng khóa mục tiêu của Sinh Tử Bộ.
"Sinh Mệnh Trường Hà!"
Lâm Thiên Hạo triệu hồi Sinh mệnh dị tượng ngay trên đỉnh đầu, dùng dòng sông sự sống để ngăn chặn sự tước đoạt từ cây khô kia.
"Tuyết Đế, ngươi chung quy cũng chỉ là phàm nhân. Dù ngươi nắm giữ được Thánh nhân dị tượng, nhưng so với dị tượng do ta thi triển, vẫn còn khoảng cách lớn lắm."
Cốc Lê Mộc - Trường Thanh lộ ra nụ cười đắc ý.
"Chẳng lẽ bây giờ ông không phải là phàm nhân sao?" Lâm Thiên Hạo thản nhiên vặn lại.
Cốc Lê Mộc - Trường Thanh lắc đầu cười lớn: "Ngươi không hiểu đâu, ha ha ha!"
Nói xong, lão điên cuồng thúc giục cây khô. Lá xanh trên cây xuất hiện càng nhiều, Điểm sinh mệnh của Lâm Thiên Hạo cũng tụt giảm liên tục.
-9521 tỷ!
-9595 tỷ!
Những con số sát thương khổng lồ liên tiếp nhảy lên trên đầu Lâm Thiên Hạo.
Lâm Thiên Hạo khẽ cười nhạt: "Tôi đúng là không hiểu thật, lượng sát thương thấp thế này thì làm sao giết nổi tôi đây?"