Chương 1626

Văn Tuyển đại tuyển

Đăng ngày 30/08/2026

19
Lục Ly khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi: "Văn Tuyển đại tuyển chẳng phải đến giờ Ngọ mới bắt đầu sao, có cần thiết phải gấp gáp như vậy không?" Điền Uyển Khê tức giận đáp: "Đại tuyển bắt đầu vào giờ Ngọ, nhưng cần phải báo danh trước chứ! Ta nói cho ngươi biết, vừa rồi ta đã đi xem qua, hôm nay người đến không ít đâu, ngươi mau chóng qua đó đi, đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn kẻo lại phiền phức." "Được rồi, đợi ta một lát." Lục Ly đưa mắt nhìn Điền Uyển Khê với vẻ kỳ quái, sau đó quay người vào phòng thu xếp đồ đạc. Một lát sau, cậu cùng Điền Uyển Khê rời khỏi khách điếm, hướng về phía phủ thành chủ mà đi. Đang đi trên đường, Lục Ly chợt hỏi: "Phải rồi, lần trước ta nhờ ngươi tìm giúp Đồng Báo, đã có tin tức gì chưa?" Điền Uyển Khê lắc đầu: "Điền gia chúng ta không có người này, ta đã phái người ra ngoài nghe ngóng, nhưng tạm thời vẫn chưa có tin tức gì truyền về." "Được rồi." Lục Ly thở dài bất lực, sau đó im lặng không nói gì thêm. Tuy nói đây chỉ là Nhiệm vụ kỳ ngộ, dù thất bại cũng chẳng ảnh hưởng gì, nhưng phần thưởng lại là thiên phú 'Tật Hành', Lục Ly thực sự không muốn từ bỏ. Chẳng rõ gã Đồng Báo kia có thực sự đang ở thành An Đô hay không. Phủ thành chủ ở thế giới này cũng tương tự như phủ nha của các vương triều thế tục bên ngoài, gánh vác việc trị an và luật pháp của một tòa thành, trong đó người nắm quyền lực cao nhất chính là Thành chủ. Dưới quyền Thành chủ thường có mạc tân, thuộc dạng quân sư trí nang, giúp Thành chủ bày mưu tính kế, đồng thời nắm giữ một số quyền hạn đặc thù. Ngang cấp với mạc tân là thống lĩnh. Thành An Đô tổng cộng có ba vị thống lĩnh. Đại thống lĩnh Ứng Tầm, phụ trách an ninh nội bộ phủ thành chủ, bao gồm cả lao ngục. Nhị thống lĩnh Ngũ Thường Chinh, phụ trách trị an trong thành và thu thuế các thương phố. Tam thống lĩnh Lữ Thanh Chử, phụ trách điều động phòng thủ thành và vệ binh cổng thành. Ba vị thống lĩnh mỗi người một nhiệm vụ, bên dưới lại chia ra phó thống lĩnh, đại đội trưởng, tiểu đội trưởng... Nói tóm lại, thế lực của phủ thành chủ vô cùng đáng nể, sở hữu quyền kiểm soát tuyệt đối đối với tòa thành trì này. Thành chủ thành An Đô tên gọi Bàng Chính. Người này thực lực không tầm thường, lại cực kỳ đam mê múa bút văn chương, vì vậy mạc tân dưới trướng cũng vượt quá quy cách thông thường, lên tới ba người. Tuy nhiên vào nửa năm trước, một trong ba vị mạc tân đột ngột lâm bệnh qua đời, khiến vị trí này khuyết mất một chỗ. Thế là Bàng Chính đã tâm huyết chuẩn bị cuộc 'Văn Tuyển đại tuyển' này, mục đích là để chọn ra một mạc tân mới bầu bạn tiêu khiển cùng mình. Lúc này trời vẫn còn sớm. Thế nhưng trước cổng lớn phủ thành chủ đã xếp thành hai hàng dài như rồng lượn. Hai bên cổng đặt hai chiếc bàn dài, có binh sĩ ngồi sau bàn không ngừng bận rộn. Hai hàng người cũng như sâu đo, chậm rãi nhích từng chút một về phía trước. Lục Ly và Điền Uyển Khê xếp ở hàng bên phải, Lục Ly chợt quay đầu lại hỏi: "Ngươi chẳng phải nói phủ thành chủ nắm rõ gia đình ngươi như lòng bàn tay sao, ngươi còn xếp hàng làm gì?" Điền Uyển Khê đáp: "Ta không vào trong, chỉ là giám thị ngươi mà thôi." Giám thị? Khóe miệng Lục Ly giật giật: "Được rồi, ngươi nói chuyện thật khó nghe." "Hừ! Ta đã trả thù lao cho ngươi rồi, nếu ngươi âm thầm bỏ trốn, Điền gia ta dù thế lực không nhỏ nhưng e là cũng phải tốn không ít công sức mới bắt được ngươi đấy." Điền Uyển Khê vừa nói vừa liếc nhìn mấy tên hộ vệ Điền gia ở cách đó không xa: "Ngươi nhìn cho kỹ, những kẻ đó đều là người của ta, nếu ngươi dám giở trò, đừng trách ta không nể tình!" Lục Ly lập tức nổi cáu: "Ngươi không chỉ nói chuyện khó nghe, mà hành động lại càng khiến người ta tức giận!" Cậu không ngờ Điền Uyển Khê này lại mang theo cả hộ vệ, thầm nghĩ chẳng lẽ giữa người với người không còn chút tin tưởng cơ bản nào sao. "Tùy ngươi muốn nói gì thì nói." Điền Uyển Khê khoanh tay trước ngực, lộ ra vẻ mặt không quan tâm. Lục Ly đột nhiên quay đầu lại, nheo mắt nói: "Ta bảo này, ngươi không phải là nữ nhân thật đấy chứ?" Điền Uyển Khê chau mày: "Bớt lời đi! Phải hay không thì liên quan gì đến ngươi!" "Được rồi." Lục Ly xoa cằm cười khì khì: "Phải rồi, ngươi có chắc chắn Văn Tuyển đại tuyển thực sự chỉ thi đối câu đối không? Nếu khảo hạch về nhân văn địa lý nơi này, ta thực sự không nắm chắc đâu." Trước đó Điền Uyển Khê từng nói các kỳ Văn Tuyển đại tuyển trước đây đều là đối câu đối, Lục Ly mới tự tin tới báo danh, bởi thuở nhỏ phụ thân làm thầy đồ của cậu đã không ít lần bắt cậu khổ luyện môn này. Nhưng nếu khảo hạch kiến thức nhân văn của thế giới này, cậu thực sự chẳng còn hy vọng gì nữa. Cậu là kẻ ngoại lai, lại không có bối cảnh truyền thừa, sao có thể so bì với những người bản địa này. Điền Uyển Khê nói: "Ngươi cứ yên tâm, ta đã nghe ngóng rồi, không sai được đâu." Nghe vậy, Lục Ly cũng không nói thêm gì nữa, chỉ có thể cầu nguyện Điền Uyển Khê nói đúng. Bởi lẽ ngoài việc giúp Điền Uyển Khê trừ khử Ứng Tầm, bản thân cậu cũng mang theo nhiệm vụ cứu Tôn Bất Nhị, nếu lần này không vào được phủ thành chủ, muốn tìm cơ hội khác sẽ không dễ dàng như vậy. Hàng người di chuyển vô cùng chậm chạp. Phải nhích đi chừng đại bán canh giờ mới rốt cuộc đến lượt Lục Ly. Mà lúc này, Điền Uyển Khê đã sớm rời khỏi hàng, dẫn theo mấy tên hộ vệ Điền gia đứng từ xa nhìn chằm chằm Lục Ly. Lục Ly đứng trước bàn, tên binh sĩ kia ngẩng đầu nhìn một cái, lập tức mắt sáng lên: "Chà chà, mẹ kiếp! Đăng ký bao nhiêu người rồi, chỉ có ngươi là giống tên hủ nho nghèo kiết hủ lậu nhất! Khai tên ra!" Lục Ly nghe vậy sắc mặt tối sầm: "Kỷ Trường Bình." "Kỷ Trường Bình? Tên hay, nhìn qua đã thấy có học vấn, ha ha...!" Binh sĩ kia nghe xong thì ngẩn ra, sau đó cười ha hả bắt đầu đăng ký, một lát sau đưa lên một thẻ tre có khắc số hiệu và tên: "Xong rồi, chúc ngươi may mắn!" "Đa tạ." Lục Ly khẽ ôm quyền, không nhanh không chậm bước vào cổng lớn phủ thành chủ. "Tên này trông cũng ra dáng lắm, không lẽ thực sự trở thành mạc tân chứ? Hỏng rồi, lão tử vừa rồi nói cái gì thế nhỉ..." Thấy dáng vẻ điềm nhiên của Lục Ly, tên binh sĩ đăng ký không khỏi rùng mình một cái. Nếu Lục Ly trở thành mạc tân, đó chính là cấp trên của gã rồi, có quyền trực tiếp ra lệnh cho những kẻ dưới cấp thống lĩnh, đến lúc đó nếu hắn ghi thù mà làm khó dễ gã... Nghĩ đến đây, gã lập tức thay đổi thái độ, trở nên ôn hòa với những người đăng ký phía sau: "Mời vị tiên sinh tiếp theo!" Phủ thành chủ và phủ nha nơi giam giữ xét xử không cùng một nơi. Phủ thành chủ là lãnh địa riêng của Thành chủ. Tuy nhiên, phủ nha và phủ thành chủ cách nhau không xa, hai bên chỉ ngăn cách bởi một bức tường cao, theo bố cục tiền phủ hậu nha. Vị trí Lục Ly đang đứng chính là quảng trường tiền phủ. Quảng trường phủ thành chủ không nhỏ, xung quanh còn xây dựng những khu vườn cảnh tinh xảo, mà cuối quảng trường là một tòa đại điện hùng vĩ, bên trên viết ba chữ vàng "Chấn Hồng Điện". Lúc này, trên quảng trường trước điện Chấn Hồng đã bày sẵn những chiếc bàn dài, đếm kỹ vừa vặn ba mươi chiếc. Trên quảng trường tụ tập hàng trăm người, chỉ trỏ về phía điện Chấn Hồng, nhưng không một ai tiến lên ngồi vào chỗ. Lục Ly đại khái nghe ngóng mọi người bàn tán, hình như nói bọn họ phải trải qua một vòng sơ tuyển, cuối cùng ba mươi người mới có tư cách ngồi vào những vị trí kia để tiến hành chung kết. Nhưng nội dung sơ tuyển thì vẫn chưa ai biết. Lục Ly đợi hồi lâu vẫn không thấy người chủ sự đi ra, thế là đi tới bồn hoa bên cạnh, đặt mông ngồi xuống. Lúc mới đầu, hành động này còn khiến một số kẻ tự phụ thanh cao liên tục lắc đầu ngán ngẩm. Nhưng sau khi đợi khô người suốt hai canh giờ, ai nấy đứng đến mức chân tay rụng rời, thì chẳng còn ai màng đến thể diện nữa, đua nhau tranh giành chỗ ngồi trên bồn hoa. Có kẻ thấy Lục Ly trông có vẻ "yếu ớt", còn muốn ép cậu nhường chỗ, Lục Ly chẳng nói chẳng rằng, tung chân đá một phát khiến kẻ đó bay xa mấy trượng! Tức thì, không còn ai dám tới chọc giận cậu nữa. Cuối cùng, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, cửa điện Chấn Hồng mở ra. Từ bên trong bước ra một vị bạch tu lão giả áo trắng, lão bưng một cuộn trục, đứng trên đỉnh bậc thang trước điện, bàn tay khẽ buông, cuộn trục rủ xuống, lộ ra mấy chữ rồng bay phượng múa: "Độc lập thạch kiều, nhân ảnh bất tùy lưu thủy khứ." Lão giả nhìn xuống đám đông bên dưới, điềm nhiên cười nhạt: "Chư vị! Đây chính là đề bài sơ tuyển đầu tiên, sau một nén hương, lão phu sẽ xuống kiểm tra, kẻ không đạt sẽ bị loại."
Văn Tuyển đại tuyển — Bảo Tháp Tiên Duyên — Xem Truyện Chữ