Chương 180

Chương 180: Không Gian Chủ Tể

Đăng ngày 31/08/2026

19
Tô Bạch nằm trong quan quách thêm hẳn nửa canh giờ mới gượng dậy khôi phục lại chút thể lực. Đống tinh lực vô tận có được nhờ Âm Dương Song Tu đứng trước kiểu tiêu hao thế này cũng phải chịu thua, không phải do cậu thiếu lực, mà bởi vì thứ cô ta rút đi đâu chỉ có mỗi "tinh". Cô ta còn rút sạch cả tinh thần của cậu nữa. Không có suối nước nóng nên tinh thần Tô Bạch vẫn khá mệt mỏi. Cô ta hệt như miếng bọt biển khô hạn chẳng biết bao nhiêu năm, đem từng tế bào từ đầu đến chân cậu vắt kiệt không sót một giọt. Tuy nhiên hiệu quả phản phả từ Âm Dương Song Tu mang lại cũng cực kỳ khả quan, Tô Bạch mở bảng chỉ số cá nhân ra lướt qua một lượt, thấy các chỉ số cơ bản chỉ trong một ngày một đêm ngắn ngủi đã tăng thêm một đoạn. ? Sao lại ít thế này nhỉ? Có gì đó sai sai rồi? Rõ ràng cô ta bảo mình là Nguyên Sơ Tai Ách, luồng sức mạnh nguyên thủy thuần khiết trong cơ thể cô ta, dù chỉ là một phần nghìn thoát ra ngoài lúc song tu thì cũng thừa sức làm chỉ số của Tô Bạch vọt lên một cú cực đại. Sao giờ lại được có tẹo này? Thôi bỏ đi, khỏi thắc mắc. Cậu run run giơ tay lên, mở bảng kho đồ hệ thống. Thẻ bài rút ngày hôm qua đã dùng rồi, còn lượt rút của hôm nay thì chưa. 【Ting! Ngày mới đã đến, lượt rút thẻ hôm nay đã được làm mới.】 Rút thẻ! Hư ảnh của ba tấm thẻ bài đồng thời hiện ra trước mắt, ngay sau đó cậu ngơ luôn tại chỗ. Không phải một tấm màu vàng, mà là cả ba tấm. Cả ba tấm đều là Kim Sắc Duy Nhất. Cậu nhìn vào tấm thẻ đầu tiên trước. 【Kim Sắc Duy Nhất · Không Gian Chủ Tể】 【Hiệu ứng thẻ bài: Sau khi ban cho lãnh chủ, hoàn toàn khống chế sức mạnh không gian.】 【Đánh giá: Có thể sử dụng sức mạnh của không gian.】 Tô Bạch nhướng mày. Thiên phú này cũng ra gì đấy. Hiệu ứng đúng kiểu bá đạo. Thử nghĩ mà xem, nếu trong lúc giao tranh mà mở ra một vết nứt không gian rồi đóng lại trong chớp mắt, lực cắt không gian gần như là đòn kết liễu tiệm cận mức một phát chết luôn. Cắt phăng chính không gian, mọi lớp phòng thủ đứng trước vết nứt không gian đều chỉ là mây khói. Cậu nhìn sang tấm thẻ thứ hai. 【Kim Sắc Duy Nhất · Thời Gian Hồi Sốc】 【Hiệu ứng thẻ bài: Sau khi ban cho lãnh chủ, có thể quay ngược thời gian cho bất kỳ mục tiêu nào, khôi phục trạng thái về mốc thời gian một phút trước đó.】 【Đánh giá: Hồi sinh, hoặc là làm lại từ đầu.】 Tô Bạch xem xong liền im lặng một lúc. Thiên phú này cũng ngon, có thể tua ngược thời gian. Thế nhưng hạn chế lại quá lớn, chỉ vỏn vẹn một phút, một phút thì quá ngắn. Chẳng đủ xài tí nào. Nhưng Tô Bạch cũng hiểu, hễ thiên phú nào dính dáng tới thời gian thì đều không phải dạng vừa. Phẩm chất chắc chắn không hề thấp. Có điều với cái thiên phú này, Tô Bạch thật sự chưa ưng bụng lắm, đành chờ sau này xem có quay ra được thiên phú thời gian nào cho phép tua ngược lâu hơn không vậy. Cậu nhìn sang tấm thẻ thứ ba. 【Kim Sắc Duy Nhất · Chúng Thần Phán Xét】 【Hiệu ứng thẻ bài: Có thể phán xét chúng thần, có hiệu lực với mọi thần minh, nhưng sẽ trở thành kẻ thù của tất cả thần minh.】 【Đánh giá: Suy nghĩ cho kỹ đó nha.】 Tô Bạch dán mắt vào tấm thẻ thứ ba rất lâu. Chúng Thần Phán Xét có hiệu ứng cộng thêm sát thương cực thốn lên thần minh, nhưng đổi lại sẽ hóa kẻ thù của tất cả thần kỳ. Mà cũng phải thôi, bản thân đã phán xét được cả thần minh rồi. Không thành cái gai trong mắt các thần kỳ mới là chuyện lạ. Ba tấm Kim Sắc Duy Nhất. Không Gian Chủ Tể, Thời Gian Hồi Sốc, Chúng Thần Phán Xét. Tấm nào chỉ số sức mạnh cũng khủng, nhưng so ra thì hai tấm sau hiện tại chưa dùng tới. Tô Bạch nhắm mắt suy nghĩ một chốc rồi mở mắt ra, vươn tay chọn tấm thẻ đầu tiên — Không Gian Chủ Tể. Thời Gian Hồi Sốc ngắn quá, nhỡ bị đối phương canh hồi sinh ngay tại chỗ thì phiền toái to. Chúng Thần Phán Xét thì thôi bỏ đi, gây hấn với toàn bộ thần kỳ, nghĩ thôi đã thấy chuẩn trò tự sát rồi. Chỉ có Không Gian Chủ Tể là hợp nhất, làm chủ sức mạnh không gian. Lại còn khỏa lấp được điểm yếu của bản thân. Luồng ánh sáng vàng rực nhập vào trong cơ thể. Tô Bạch cảm thấy cả thế giới trong mắt cậu đã hoàn toàn thay đổi. Không gian không còn đơn thuần là không gian nữa, cậu nhắm mắt lại, có thể cảm nhận rõ mùng một từng thớ thịt không gian xung quanh, tưởng như nhìn thấy từng sợi tơ cấu tạo nên thế giới. Cậu giơ tay ra, năm ngón tay vung nhẹ một đường trong hư không. Một vết nứt đen kịt lặng lẽ bung ra ngay đầu ngón tay cậu, mép nứt nhẵn bóng như gương, bên trong là một vùng tối tăm thuần khiết, không âm thanh, không ánh sáng, chẳng có bất kỳ sự tồn tại nào. Cậu thò tay vào vết nứt, bàn tay liền biến mất trong hư vô tăm tối. Giây lát sau, vết nứt tự động khép lại, bàn tay cậu trở về vị trí cũ lành lặn không chút tổn hại. "Không Gian Trữ Tồn, Không Gian Thiết Cát, Không Gian Dược Thiên." Tô Bạch lẩm nhẩm ba cái tên này, khóe miệng khẽ nhếch lên. Đây là bộ kỹ năng cậu tự mình ngộ ra. Hàng chính chủ của riêng cậu đấy nhé. Chẳng phải đồ đi đào chôm từ người khác về đâu. Tuy phẩm chất hiện tại vẫn hơi thấp, nhưng đống kỹ năng này đều có thể tăng tiến theo thực lực của bản thân. Tô Bạch ước tính, sức chiến đấu lúc này của cậu đã hoàn toàn đè bẹp bất kỳ anh hùng nào trong lãnh địa, bao gồm Linh, bao gồm Tần Lương Ngọc, thậm chí cả Long Đế Lăng Sương. Chỉ số ngũ chiều nhờ hiệu ứng phản phả của Âm Dương Song Tu đã vọt lên ngưỡng kinh hoàng. Điểm yếu duy nhất của cậu hiện tại chỉ là kinh nghiệm thực chiến chưa đủ dày. Nếu giờ có thêm một quân xanh Chúc Nguyệt Cấp cỡ như Ám Uyên tới luyện tay, cậu thừa sức băm vằn đối phương thành thịt vụn trong vòng ba phút. Đang lúc Tô Bạch thử nghiệm năng lực không gian thì một dòng thông báo hệ thống bất ngờ nảy ra. 【Ting! Lối vào thử thách Địa Hạ Thành tầng 10 · Hoang Nguyên Nguyền Rủa đã thông quan.】 【Điều kiện thông quan: Loại bỏ nguồn gốc nguyền rủa.】 【Phần thưởng: Không có】 Ý gì đây? Phần thưởng không có? Ơ kìa ông cháu, chín tầng trước lối vào thử thách tầng nào cũng có thưởng cơ mà, sao tự dưng tầng 10 lại tịt rồi? Ờm... Cũng có khả năng là phần thưởng thực ra cậu đã húp trọn rồi không chừng. Tô Bạch ngẩn người ra một nhịp, rồi quay sang nhìn người phụ nữ vẫn đang nằm gục trên ngực cậu. Điều kiện thông quan là loại bỏ nguồn gốc nguyền rủa. Mà nguồn gốc nguyền rủa chính là người phụ nữ này. Thế này thì đúng là tính làm phần thưởng thông quan rồi còn gì. Chắc vậy. Còn về tài nguyên của tầng này thì nói thật là chẳng có mấy, phần lớn đã bị thời gian làm cho mục nát, đồ có giá trị căn bản chẳng giữ nổi. Thứ đáng giá nhất e là chính người phụ nữ thần bí này rồi. Trong đầu Tô Bạch lóe lên một tia sáng, bắt đầu nảy ra ý đồ với cô ta. Đúng lúc này, người phụ nữ tỉnh lại. Cô ngẩng đầu lên từ ngực Tô Bạch, mái tóc đen tuyền rủ xuống khỏi vai, đôi mắt đen nhánh khẽ nheo lại, đánh giá cậu một lượt. "Khí thế trên người cậu thay đổi rồi, có thêm mùi vị của không gian." Cô chớp chớp mắt, có vẻ khá hứng thú với sự thay đổi trên người Tô Bạch, nhưng giọng điệu vẫn rất thản nhiên, không hề có ý định truy hỏi tới cùng. Với cô mà nói, mấy chuyện này chẳng quan trọng. Người phụ nữ thử ngồi dậy khỏi quan quách, thế nhưng cơ thể vừa gượng lên được một nửa đã chao đảo rồi lại ngã đè lên ngực Tô Bạch. Tô Bạch không để ý tới tình huống này, chỉ nhẹ nhàng hỏi. "Nguyền rủa trên người cô có ảnh hưởng đến người khác không?" Tô Bạch nghĩ tới một vấn đề trực tiếp nhất, một mấu chốt bắt buộc phải giải quyết. Binh chủng dưới trướng cậu làm gì có thiên phú Tịnh Hóa. Đây mới là việc quan trọng nhất, muốn bắt cóc người ta về nhà thì phải giải quyết êm đẹp vấn đề này trước tiên. Bằng không nếu đống nguyền rủa này cứ vương vãi ra đó thì dàn binh chủng làm sao chịu nhiệt nổi. Giọng cô gái tuy yếu ớt nhưng ngữ khí vẫn cực kỳ chắc chắn: "Không đâu. Thiên phú của cậu và ta tương hỗ lẫn nhau. Chỉ cần ta luôn ở bên cạnh cậu, không rời xa quá nửa ngày, thiên phú Tịnh Hóa của cậu sẽ đè nén được luồng Bất Tường phát tán ra từ người ta. Ta cảm nhận được, Tịnh Hóa của cậu không phải là miễn dịch với nguyền rủa của ta, mà là đang chủ động trấn áp nó. Giống như một thỏi nam châm đang đè lên một thỏi nam châm khác vậy. Cậu ở càng gần ta thì Bất Tường của ta lại càng yếu đi. Hơn nữa Tịnh Hóa của cậu còn giúp nâng cao thực lực cho Bất Tường của ta. Điều này chỉ có lợi cho ta. Cho nên cậu không cần lo cho mấy người phụ nữ của cậu đâu, họ sẽ không sao hết."
Chương 180: Không Gian Chủ Tể — Lãnh Chủ: Sao Binh Chủng Của Tôi Ai Cũng Muốn Đè Ngược Tôi! — Xem Truyện Chữ