Chương 93
Ngấm ngầm cản trở
Đăng ngày 30/08/2026
19
"Hữu Chí huynh?"
Trần Hữu Chí nghe thấy tiếng gọi liền đứng dậy: "Đột nhiên ghé thăm, thật là đường đột quá."
"Ta đến để trả sách."
Nhìn cuốn 《Thiên Cơ Cầu Vấn》 trong tay hắn, Cố Như Lệ giơ tay ra hiệu: "Hữu Chí huynh mau mời ngồi."
Cố Ngọc Lan bưng trà tới, khẽ nói: "Trong nhà chỉ có trà thô, mong Trần công tử đừng chê cười."
"Sao có thể chứ? Đa tạ Lan cô nương." Trần Hữu Chí ôn hòa gật đầu đáp lễ.
Cố Ngọc Lan mỉm cười, khẽ cúi đầu chào rồi lui ra.
Thấy hai người dường như có chút quen biết, ánh mắt Cố Như Lệ khẽ chuyển động: "Hữu Chí huynh quen biết cháu gái ta sao?"
"Từng gặp Lan cô nương ở thư trai khi cô nương đến đưa cơm cho Như Lệ."
Cố Như Lệ hơi kinh ngạc, hắn hoàn toàn không biết chuyện này.
"Hôm đó ta thấy Lan cô nương xách hộp cơm đứng ngập ngừng ngoài cửa thư trai, bèn tiến lại hỏi thăm một câu. Biết là cháu gái của đệ, lại sẵn chỗ quen biết nên ta đã dẫn Lan cô nương vào trong."
Cố Ngọc Lan giải thích thêm: "Tổ mẫu bảo con đến thư trai đưa cơm cho tiểu thúc. Đó là lần đầu con tới đó nên không dám vào, may nhờ có Trần công tử giải vây, dẫn con đi tìm Chung chưởng quỹ."
Nàng rất ít khi lên Thanh Sơn trấn, lần đầu tiên là theo mẫu thân đến cửa hàng đồ tre của Phùng gia, sau đó liền định thân. Nhà họ nghĩ hai bên đã có hôn ước nên để nàng đi đưa cơm, sẵn tiện đi lại với Phùng gia cho thân thiết. Cố Ngọc Lan vốn ít va chạm, tới trước cửa thư trai liền thấy rụt rè không dám bước vào.
Cố Như Lệ nhìn hai người một lượt, lại liếc thấy đại tẩu đang đứng ở cửa nháy mắt ra hiệu với đại nhi tử của mình.
"Như Lệ, đa tạ đệ. 《Thiên Cơ Cầu Vấn》 quả là kỳ thư hiếm có, sau khi xem xong, tâm kết nhiều năm của vi huynh đã tan biến hoàn toàn."
"Giúp được huynh cũng là một chuyện tốt."
Hai người trò chuyện không bao lâu, Trần Hữu Chí liền đứng dậy cáo từ. Cố Như Lệ nhìn hắn một cái, cũng không có ý giữ khách lại.
"Đã đến giờ cơm rồi, sao có thể để Trần công tử bụng đói mà đi được." Ngô thị bước vào, nhiệt tình giữ người lại.
Trần thị cũng từ trong phòng đi ra, dưới sự ám chỉ của đại tẩu, nàng cũng hùa theo khuyên nhủ: "Như Lệ, Trần công tử đường xa tới trả sách, lại mang theo bao nhiêu quà cáp, nên giữ khách lại dùng bữa chứ."
"Chuyện này... sao có thể làm phiền mọi người." Trần Hữu Chí thật sự không chịu nổi sự nhiệt tình của hai người, đành cầu cứu nhìn về phía Cố Như Lệ.
Lão Vương thị nghe thấy động tĩnh liền từ nhà bếp đi tới: "Trần công tử, trong nhà đã nấu cơm xong rồi, ăn xong rồi đi cũng không muộn."
Lão Vương thị âm thầm ra hiệu cho con trai. Cố Như Lệ bị mấy người phụ nữ trong nhà nhìn chằm chằm như vậy, bất đắc dĩ cũng phải lên tiếng: "Trần huynh ở lại dùng bữa cơm đạm bạc đi."
"Vậy thì Hữu Chí xin làm phiền." Trần Hữu Chí chắp tay.
Một lát sau, trên bàn cơm nhà họ Cố trở nên vô cùng náo nhiệt.
"Trần công tử năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Đã định thân chưa?" Lão Vương thị mỉm cười nhìn Trần Hữu Chí.
Trần Hữu Chí theo thói quen chắp tay đáp: "Vãn bối hai mươi hai tuổi, vẫn chưa định thân."
"Ái chà, mấy nhà quanh đây mười sáu mười bảy tuổi đã bắt đầu tìm nơi dạm hỏi rồi, sao Trần công tử lại chậm trễ thế?" Dương thị kinh ngạc nhìn hắn.
Chẳng lẽ hắn có bệnh kín gì sao?
Câu hỏi này có phần đường đột, lão Vương thị khẽ quở trách một câu: "Dương thị!"
Dương thị rụt cổ cười gượng.
"Gia cảnh bần hàn, mấy năm trước phụ thân qua đời nên vãn bối phải thủ hiếu, lại vì chuyện khoa cử trước đó mà phải bán ruộng đất, nên mới chậm trễ đến giờ." Trần Hữu Chí thản nhiên giải thích.
Trong gian nhà chính bỗng im lặng trong chốc lát. Ngô thị khẽ cau mày, rõ ràng là không hài lòng lắm với gia cảnh của chàng thanh niên mà nàng vốn đang nhắm tới này.
"Ta nghe Chung thúc nói mấy năm nay Trần huynh viết thoại bản cũng tích góp được chút ít gia sản."
Lời của Cố Như Lệ khiến người nhà họ Cố lại đổ dồn ánh mắt về phía Trần Hữu Chí.
"Nhắc đến chuyện này, thật phải cảm ơn Như Lệ. Nếu không nhờ đệ có lòng bao dung, ta cũng không thể giải quyết được khốn cảnh trong nhà."
"Nói ra thì cũng chỉ là dựa vào ý tưởng của người khác mà thôi." Trần Hữu Chí tự giễu cười một tiếng.
Hắn đứng dậy hành đại lễ với Cố Như Lệ, người nhà họ Cố thấy vậy cũng vội vàng đứng lên theo.
"Ôi chao, đang ăn cơm mà."
"Đúng vậy, Trần công tử không cần khách sáo thế đâu." Cố Như Lệ dừng một chút, hắn vốn không để tâm chuyện thoại bản, liền nói tiếp: "Huynh không hề đạo văn, đó là bản lĩnh của chính huynh."
Chẳng mấy chốc, không khí trên bàn ăn lại sôi nổi trở lại. Qua một bữa cơm, tình hình nhà họ Trần đã bị hỏi han đến gần hết.
Trong nhà Trần Hữu Chí chỉ còn một người mẹ góa, phụ thân đã qua đời từ vài năm trước. Hai mẹ con người thì yếu ớt, kẻ thì vai không gánh nổi vật nặng, hai mẫu ruộng trong nhà đều là nhờ tiền viết thoại bản của hắn mấy năm nay mà mua được.
Khác với vẻ mặt không lộ chút cảm xúc của Cố Như Lệ, Ngô thị khi biết Trần Hữu Chí mấy năm qua tự kiếm được hai mẫu ruộng thì lại hài lòng thêm vài phần. Nghĩ vậy, nàng nhìn Trần Hữu Chí với ánh mắt đầy vẻ cân nhắc. Tướng mạo đoan chính, so với tên Phùng Chính kia thì đẹp hơn không biết bao nhiêu lần, cũng là người đọc sách, chỉ là gia cảnh hơi kém một chút.
Bữa cơm kết thúc trong không khí vui vẻ.
"Cha nương, huynh tẩu, con đi tiễn Hữu Chí huynh."
"Không cần đâu, xin dừng bước." Trần Hữu Chí từ chối.
Cố Như Lệ vẫn tiễn hắn ra tận đầu thôn. Lúc này trời vẫn còn hơi lạnh, dưới gốc cây đa không có một bóng người.
"Chuyện hôn sự của Ngọc Lan, huynh có ngấm ngầm cản trở không?"
Trong bóng tối, Cố Như Lệ nhìn chằm chằm vào Trần Hữu Chí.
"Như Lệ sao lại nghĩ ta như vậy."
Cố Như Lệ nhếch môi không nói gì. Quá nhiều sự trùng hợp thì không còn là trùng hợp nữa.
"Ta không tin vào sự tình cờ. Nhiều lần tình cờ như vậy, chắc chắn là có người ra tay can thiệp." Cố Như Lệ lạnh lùng nói.
Hôm đó là lần đầu tiên hắn thấy Phùng Chính đi cùng Đinh cô nương, Trần Hữu Chí đột nhiên xuất hiện. Sáng hôm sau hắn đi dò hỏi chuyện Phùng gia, chỉ trong một buổi sáng mà ngay cả chuyện Phùng gia bám víu vào con gái riêng của ngoại thất Đinh điển sử cũng điều tra ra được. Ở thời cổ đại mà làm việc nhanh như vậy, thật chẳng khác gì mạng internet thời hiện đại. Hơn nữa Phùng gia đã có ý đồ khác, càng không thể dễ dàng để chuyện xấu của mình truyền đi khắp nơi.
Sau một hồi lâu, Trần Hữu Chí mới thất bại thở dài: "Ta biết đệ thông minh, không giấu được đệ."
"Tuy nhiên, ta không hề dùng thủ đoạn trong chuyện hôn sự của Lan cô nương."
Cố Như Lệ ngẩng đầu, lặng lẽ chờ đợi lời tiếp theo.
"Ta đối với Lan cô nương là nhất kiến khuynh tâm. Khi chưa kịp bày tỏ tâm ý thì đã biết cô nương đã định thân. Tuy có tiếc nuối nhưng ta chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn."
Cố Như Lệ gật đầu, hắn cũng tin cháu gái mình sẽ không làm chuyện gì trái lễ giáo.
"Có một lần ta đi đạo quán đón mẫu thân cầu phúc, tình cờ bắt gặp Phùng Chính và một nữ tử có cử chỉ thân mật. Ta liền bỏ ra chút bạc, sai người đi điều tra."
"Phùng gia tuy có ý che giấu, nhưng Đinh phu nhân sẽ không đời nào che đậy cho con riêng của ngoại thất chồng mình, nên rất nhanh đã điều tra ra được."
Thật vậy sao? Ánh mắt Cố Như Lệ vẫn không đổi.
"Vậy hôm đó tại sao huynh đột nhiên xuất hiện?"
Cố Như Lệ đang nhắc tới hôm ở trên phố, Trần Hữu Chí bất ngờ xuất hiện khiến hắn không đuổi kịp Phùng Chính.
"Lúc đó trên phố đông người, nếu làm rùm beng lên sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Lan cô nương. Hơn nữa đệ đã thấy Phùng Chính và Đinh cô nương thân thiết, lại thêm sự ám chỉ của ta, ta đoán đệ nhất định sẽ âm thầm đi điều tra rõ chuyện này."
"Ta vốn nghĩ xử lý như vậy sẽ giảm bớt tổn thương cho Lan cô nương, chỉ là không ngờ Phùng gia ngày hôm sau lại rầm rộ đến Cố gia thoái thân, khiến Lan cô nương phải chịu điều tiếng của mọi người. Chuyện này ta cũng có lỗi."
Trần Hữu Chí lại hành một đại lễ với Cố Như Lệ.
"Chuyện này cũng không trách huynh được." Cố Như Lệ thản nhiên nói.
Trong chuyện này, kẻ sai chỉ có Phùng gia - loại người đứng núi này trông núi nọ, đã có lỗi với Cố gia mà còn muốn đòi lại sính lễ.
Thấy Cố Như Lệ bình thản như vậy, lòng Trần Hữu Chí có chút thấp thỏm. Sau đó, hắn lấy hết can đảm nói:
"Ta muốn cầu cưới Lan cô nương, mong Như Lệ thành toàn."